🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận làn gió nhẹ từ khung cửa sổ khẽ lùa qua. Trong căn phòng vốn phủ đầy bụi thời gian, giờ đây, mỗi trang sách, mỗi bản vẽ của cha tôi dường như đều tỏa ra một thứ ánh sáng khác biệt, không phải ánh sáng vật lý mà là thứ quang phổ của tri thức và tình yêu. Cái không gian từng là biểu tượng của sự bí ẩn, của những điều tôi cho là mê tín dị đoan, nay đã trở thành một đền thờ của sự thấu hiểu, nơi tôi bắt đầu nhìn thấy bóng hình cha mình rõ ràng hơn bao giờ hết, không phải qua lời nói mà qua dòng chảy của tư tưởng.

Tôi nhớ lại những đêm dài tôi vùi đầu vào sách vở kiến trúc hiện đại, coi thường những cuốn kinh dịch, những bản đồ bát quái cũ kỹ của cha, xem đó như những tàn dư lạc hậu của một thời đại đã qua. Tôi đã tin rằng khoa học và logic là những cây cầu duy nhất dẫn đến sự thật, và mọi thứ nằm ngoài khuôn khổ ấy đều là sự ngụy biện của trí tưởng tượng. Giờ đây, đứng giữa di sản của ông, tôi nhận ra rằng sự thật không phải là một con đường độc đạo, mà là một mạng lưới phức tạp, nơi kiến trúc và phong thủy không hề đối lập mà hòa quyện một cách tinh tế.

Những ghi chú của cha tôi, được viết bằng mực tàu trên giấy dó đã ngả màu, không phải là những lời tiên tri huyền bí, mà là những phân tích kỹ lưỡng về địa hình, địa chất, thủy văn và khí hậu. Ông đã hệ thống hóa chúng thành một bộ môn khoa học ứng dụng, nơi mỗi yếu tố tự nhiên được xem xét như một biến số trong một phương trình sinh thái phức tạp. Ví dụ, một con sông uốn lượn không chỉ là một đường cong trên bản đồ, mà là một kênh dẫn năng lượng, một yếu tố điều hòa nhiệt độ, một nguồn cấp nước và một tuyến giao thông thủy, tất cả đều tác động đến mật độ dân cư và hoạt động kinh tế theo những quy luật vật lý rõ ràng.

Tôi bắt đầu đọc lại những cuốn sách về phong thủy mà cha tôi đã dày công nghiên cứu, nhưng lần này, tôi không đọc bằng đôi mắt của một đứa con cố chấp mà bằng tư duy của một kiến trúc sư, một người tìm kiếm các nguyên lý nền tảng. Tôi nhận ra rằng khái niệm "khí" trong phong thủy, cái mà tôi từng cho là vô hình và trừu tượng, thực chất có thể được giải thích bằng các nguyên tắc của động lực học chất lưu và khí tượng học. Luồng "khí" của một thành phố không khác gì những dòng chảy không khí, những luồng gió đối lưu được tạo ra bởi sự chênh lệch nhiệt độ và áp suất, bị ảnh hưởng bởi hình dạng và mật độ của các công trình kiến trúc, của mật độ dân cư và cả những yếu tố vi khí hậu.

Hết Chương 21

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 22
← TrướcTiếp →