🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

TIÊU ĐỀ: Tiếng Gõ Cửa Của Dòng Chảy

Những ngày sau đó, nhịp sống của tôi chuyển dịch một cách tinh tế. Thay vì chỉ nhìn vào mặt phẳng kỹ thuật của các công trình, tôi bắt đầu cảm nhận chúng từ một góc độ khác, một góc độ mà người cha quá cố của tôi đã từng dành cả đời để chiêm nghiệm. Tôi đi qua những con phố, ánh mắt không còn chỉ dừng lại ở mặt tiền kiến trúc hay tính toán kết cấu, mà lướt qua những dòng nước ngầm, những tán cây cổ thụ, hay cả hướng gió thổi qua từng hẻm nhỏ, như thể tôi đang tìm kiếm một bản đồ vô hình ẩn sâu dưới lớp vỏ đô thị phồn hoa.

Tôi hiểu rằng, sự thay đổi này không đến từ bất kỳ cuốn sách nào tôi từng đọc hay lý thuyết nào tôi từng học trong trường kiến trúc. Nó là một sự thức tỉnh nội tại, một phản ứng bản năng trước di sản mà cha để lại, giống như một dòng chảy ngầm đã bị lãng quên bỗng dưng tìm thấy lối thoát và bắt đầu cuộn trào lên bề mặt ý thức. Có lẽ, chính cái nghề kiến trúc tôi chọn để "thoát khỏi cha" giờ đây lại là con đường duy nhất dẫn tôi trở về với những nguyên lý sâu xa mà ông hằng theo đuổi.

Một buổi chiều mưa phùn, khi tôi đang đứng trầm ngâm trước một gò đất cao gần khu chợ cũ, nơi cha tôi từng nói là "điểm tụ khí", một bóng người già nua xuất hiện bên cạnh. Ông cụ gầy gò, lưng hơi còng nhưng ánh mắt tinh anh, mang theo vẻ từng trải của thời gian. Mái tóc bạc trắng như sương, và bộ râu dài điểm xuyết vài sợi ố vàng, tạo nên một khí chất vừa hiền từ vừa uyên bác.

"Cháu là Thiên Long, con trai của Trần Trọng Kiên, phải không?" Giọng cụ chậm rãi, nhưng mỗi âm tiết đều mang một sức nặng lạ thường, như thể thời gian đã mài giũa nó thành thứ tinh túy nhất. Tôi ngạc nhiên quay lại, chưa kịp phản ứng thì cụ đã tiếp lời, ánh mắt xa xăm như nhìn thấu cả quá khứ và tương lai. "Ta là Kiệt, bạn học cũ của cha cháu. Chúng ta có duyên gặp mặt, phải không?"

Cụ Kiệt không cần tôi mời, chỉ nhẹ nhàng ngồi xuống bậc đá gần đó, tay chống gậy, ánh mắt vẫn không rời tôi. "Cha cháu từng nói, có những thứ không thể dạy bằng sách vở, cũng không thể truyền thụ bằng lời. Phải tự mình cảm nhận, tự mình thấu hiểu, như cách một dòng nước tìm đường ra biển lớn." Tôi im lặng lắng nghe, cảm giác như những lời cụ nói đang chạm đến một góc khuất sâu thẳm trong tâm hồn tôi, nơi tôi vẫn còn giữ lại sự nghi ngờ và cả khao khát được giải đáp.

"Cháu đang tìm kiếm điều gì, Long?" Cụ hỏi, không phải với vẻ tò mò, mà như một lời mời gọi chân thành để tôi mở lòng. Tôi nhìn cụ, rồi nhìn lại gò đất trước mặt, cố gắng sắp xếp những suy nghĩ hỗn độn thành lời. "Cháu… cháu muốn hiểu cha. Cháu muốn hiểu cái gọi là 'long mạch', thứ mà cha cháu đã dành cả đời để nghiên cứu và bảo vệ. Cháu đã từng cho rằng đó là mê tín, nhưng giờ đây, cháu lại cảm thấy có điều gì đó không thể giải thích bằng những nguyên lý khoa học thông thường."

Cụ Kiệt mỉm cười, nụ cười hiền hậu như gió thoảng mây bay. "Mê tín hay khoa học, ranh giới ấy đôi khi chỉ là cách chúng ta gọi tên một hiện tượng mà tri thức hiện tại chưa thể bao quát. Cha cháu là một người tiên phong, ông ấy nhìn thấy những dòng chảy năng lượng của địa cầu, những tương tác tinh vi giữa con người và môi trường, như cách một kiến trúc sư nhìn vào cấu trúc của một tòa nhà. Chỉ là, cấu trúc này phức tạp hơn nhiều, và được xây dựng bằng những vật liệu vô hình."

Cụ đứng dậy, không nói thêm lời nào, chỉ ra hiệu cho tôi đi theo. Chúng tôi bắt đầu cuộc hành trình lặng lẽ, không có điểm đến cụ thể, không có bài giảng trên lớp. Cụ Kiệt dẫn tôi đi bộ khắp thành phố, qua những con hẻm nhỏ rêu phong, những khu chợ ồn ào, những công viên xanh mát, rồi đến những khu đô thị mới mọc lên sừng sững. Cụ không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng dừng lại, nhắm mắt, và đứng im bất động. Tôi bắt chước cụ, cố gắng cảm nhận điều mà cụ đang cảm nhận.

Ban đầu, tôi không cảm thấy gì ngoài sự mỏi chân và tiếng ồn đô thị. Tôi cố gắng sử dụng tư duy phân tích của một kiến trúc sư để tìm kiếm quy luật, nhưng mọi thứ đều mơ hồ. Tuy nhiên, sau nhiều giờ đi bộ và đứng, trong cái tĩnh lặng của tâm hồn khi tôi gạt bỏ mọi tạp niệm, một điều kỳ lạ dần xuất hiện. Tôi bắt đầu cảm nhận được sự khác biệt giữa các địa điểm. Có nơi, tôi thấy không khí nặng nề, u ám, như thể một dòng năng lượng đang bị tắc nghẽn. Có nơi lại thanh thoát, nhẹ nhàng, mang đến cảm giác an yên lạ thường.

Đó không phải là ảo giác, cũng không phải là điều gì đó siêu nhiên. Đó là một cảm giác vật lý, một sự rung động tinh vi, một tín hiệu vật lý mà tôi tin rằng có thể được phân tích và giải thích bằng các quy luật tự nhiên, chứ không phải bất kỳ điều huyền bí nào.

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →