🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán bún bò Huế nằm ở cuối ngõ Văn Chương không có biển hiệu xịn, chỉ có tấm bảng nhựa cũ màu đỏ ố viết tay bằng sơn trắng: "Bún bò bà Liên — từ 1987". Khải dẫn Minh Anh vào lúc hơn sáu giờ chiều, giờ mà dòng người tan tầm từ các ngõ nhỏ quanh Đống Đa bắt đầu đổ vào khu này như nước chảy xuống rãnh.

"Cẩn thận bậc thềm," anh nói, một tay tự nhiên chạm nhẹ vào khuỷu tay cô.

Chỉ một cái chạm thôi. Nhưng Minh Anh để ý.

Bên trong quán thấp và hẹp, mái tôn thấp đến mức những chiếc quạt trần quay chậm rì như muốn xin lỗi vì không làm được nhiều hơn. Mùi sả nướng và mắm ruốc quyện vào nhau thành thứ mùi đặc trưng không thể lẫn đi đâu được — cái mùi mà người miền Bắc ăn bún bò Huế chính gốc lần đầu thường giật mình, sau đó không thể quên. Những bóng đèn vàng leo lét treo trên sợi dây điện kéo dọc trần nhà, đủ sáng để nhìn thấy nhau, đủ tối để cảm thấy thân mật.

Hai người bạn của Khải đã ngồi sẵn ở bàn trong cùng — Tuấn Anh, kỹ sư xây dựng, người to cao, và Linh, bạn gái anh, giáo viên tiểu học người gốc Nghệ An nói giọng đặc sệt.

"Đây là Minh Anh," Khải nói, không thêm gì khác.

Tuấn Anh gật đầu lịch sự. Linh nhìn Minh Anh một lượt, không phải nhìn xét mà nhìn theo kiểu người quen quan sát — rồi nhoẻn miệng cười trước: "Ngồi đây đi chị, chỗ này mát hơn."

Minh Anh ngồi xuống, nhận ra Linh đã dịch ghế sang một chút để nhường chỗ cho cô ngồi sát quạt. Cái cử chỉ nhỏ đó — không cần lời giải thích, không cần hỏi — làm cô thở phào hơn cô tưởng.

Bà chủ quán mang ra bốn tô bún bò không cần ai gọi. Khải đã nhắn tin đặt trước, Minh Anh đoán vậy, vì anh chỉ hỏi cô một câu duy nhất trước khi đến: "Em có ăn được huyết không?"

Tô bún bò đặt trước mặt cô bốc khói nghi ngút. Nước dùng màu đỏ cam của ớt và mắm ruốc, trên mặt là những lát bắp bò cắt vừa tay, vài miếng giò heo trong suốt nhìn thấy cả gân, và một nhúm sả thái chỉ rải lên trên. Không có huyết — Khải đã nhớ.

Minh Anh nhìn xuống tô bún, rồi nhìn sang anh.

Khải đang cúi xuống vắt chanh, không nhìn cô, nhưng khóe miệng nhích lên một chút.

Câu chuyện giữa bốn người dễ hơn Minh Anh nghĩ. Tuấn Anh hay cà khịa Khải theo kiểu bạn bè lâu năm — "hồi năm nhất mày còn không biết luộc trứng", "lần đó đi Đà Lạt mày quên mang áo mưa cho cả nhóm" — và Khải đón nhận tất cả với vẻ mặt kiên nhẫn của người đã quen bị kể tội. Linh thỉnh thoảng chen vào một câu ngắn gọn, sắc sảo, thường là để bênh vực Minh Anh không cần thiết nhưng lại đúng lúc.

"Chị làm ở đâu vậy?" Linh hỏi trong lúc chan thêm nước dùng.

"Biên tập, nhà xuất bản," Minh Anh nói. "Chủ yếu sách thiếu nhi và văn học dịch."

"Ồ, thế chị có dịch không hay chỉ biên tập thôi?"

"Có dịch một ít. Mấy cuốn nhỏ thôi, không phải tên tuổi gì."

Tuấn Anh gật gù, miệng vẫn đang ăn: "Công việc nghe hay đấy. Tôi mà ngồi đọc cả ngày chắc ngủ gật."

"Đọc để sửa khác đọc để thưởng thức lắm," Minh Anh nói. "Đọc để sửa thì như đang tháo máy ra xem từng con ốc, không phải lái xe."

Khải ngừng ăn, nhìn cô một giây. Minh Anh không hiểu sao cô nhận ra được ánh mắt đó trong ánh đèn vàng mờ — nhưng cô nhận ra, và cô quay đi nhìn vào tô bún trước khi mặt mình làm phản.

Bữa ăn kéo dài hơn cô nghĩ. Họ gọi thêm chả cua chiên và nước chanh muối. Tiếng ồn từ các bàn xung quanh — tiếng húp canh, tiếng ghế cọ sàn xi măng, tiếng ai đó gọi vọng ra ngoài hỏi bà Liên còn giò không — tạo thành cái nền âm thanh dày đặc, sống động, ấm áp theo cách chỉ những quán cóc vỉa hè Hà Nội mới có được.

Khi họ ra về, Linh kéo Minh Anh lại một bước trong lúc Khải và Tuấn Anh đang tính tiền cãi nhau ai trả.

"Chị ổn đấy," Linh nói khẽ, giọng Nghệ An đặc quánh. "Tụi mình đã lo thằng Khải không biết chọn người." Rồi cô cười, bước đi trước khi Minh Anh kịp trả lời.

Hai tuần sau, đến lượt Minh Anh.

Cô nhắn tin cho Phương từ tối hôm trước: "Ngày mai anh ấy sang ăn cơm nhé." Phương hồi âm bằng một cái sticker mặt mèo mắt to không nói gì thêm — nhưng sáng hôm sau đã mua thêm cá kho tộ và rau muống về.

Khải đến đúng giờ. Anh mang theo một túi nhỏ — Minh Anh mở ra thấy một gói trà ô long và một hộp bánh đậu xanh gói giấy đỏ kiểu cũ, loại bán ở mấy cửa hàng đặc sản phố cổ.

"Anh mua ở đâu vậy?" cô hỏi.

"Hàng Điếu. Bác chủ tiệm bảo đây là loại ngon nhất." Anh nói đơn giản như vậy, không giải thích thêm — nhưng Minh Anh biết anh đã đi bộ từ chỗ đỗ xe vào tận trong phố cổ chỉ để mua đúng thứ đó.

Phương bước ra từ bếp, tạp dề còn vấy dầu ăn. Cô nhìn Khải — không phải nhìn đánh giá từ đầu xuống chân theo kiểu cố ý, mà nhìn thẳng vào mặt, theo cái cách Phương vẫn hay nhìn người mới — một ánh mắt bình thản, không biểu lộ gì, kéo dài vừa đủ để người đối diện hơi phải giữ mình.

Khải không nhìn đi chỗ khác.

Phương gật đầu. "Vào đây đi anh, cơm gần xong rồi."

Đó là tất cả. Không hỏi nhiều, không thử thách, không những câu bông đùa kiểu "nghe Minh Anh kể anh nhiều lắm" — Phương không phải kiểu người như vậy. Nhưng Minh Anh biết cái gật đầu đó có nghĩa là gì.

Bữa cơm diễn ra trong căn bếp nhỏ nhà tập thể cũ, bàn ăn chỉ kê vừa ba người nếu ngồi sát nhau. Mùi cá kho bốc lên ngậy mỡ, rau muống xào tỏi vẫn còn tiếng xèo xèo tắt dần trong chảo. Nồi cơm điện để góc bàn bắt đầu chuyển sang chế độ giữ ấm, đèn đỏ nhấp nhát.

Phương hỏi Khải vài câu về công việc — anh làm thiết kế đô thị, đang tham gia một dự án cải tạo phố cũ ở quận Hoàn Kiếm. Phương nghe, không hỏi thêm nhiều, nhưng Minh Anh thấy chị gật đầu theo nhịp, cái gật đầu của người đang thực sự nghe chứ không phải lịch sự.

Khải ăn tự nhiên. Không gượng gạo, không cố tỏ ra hoàn hảo. Anh gắp thêm cá mà không hỏi, rót nước cho Phương trước khi rót cho mình, và khi Minh Anh đứng dậy dọn bát thì anh cũng đứng dậy theo.

"Để đó anh dọn cho," anh nói.

"Không cần đâu—"

"Không sao." Anh đã cầm hai tô bát đi vào bếp.

Phương ngồi lại, nhìn theo bóng anh khuất vào bếp, rồi quay sang Minh Anh. Cô không nói gì, chỉ nhướng mày lên một chút — cái kiểu nhướng mày mà từ hồi cấp ba Minh Anh đã học được rằng có nghĩa là: được đấy.

Minh Anh cúi xuống dọn ly nước để giấu nụ cười.

Hôm đó, trên đường về, Khải đi bộ cạnh cô qua mấy đoạn vỉa hè hẹp dọc phố Khâm Thiên. Trời đã tối hẳn, đèn đường vàng hắt xuống mặt nhựa ẩm — hôm trước có mưa, mùi đất ẩm vẫn còn phảng phất. Tiếng xe máy đổ dồn từ phía Ô Chợ Dừa, tiếng ai đó trong con ngõ bên vọng ra tiếng tivi, tiếng trẻ con gọi nhau.

Họ đi gần nhau, không nắm tay, nhưng cánh tay thỉnh thoảng chạm vào nhau khi phải tránh người đi ngược chiều.

"Phương như vậy là thích anh rồi đấy," Minh Anh nói.

"Thích hay chấp nhận?"

"Với Phương, chấp nhận là thích rồi."

Khải im lặng một chút. "Chị ấy nhìn có vẻ khó."

"Chị ấy khó thật. Nhưng không phải với người xứng đáng."

Anh không nói gì thêm. Nhưng khi họ đến chỗ rẽ đường, nơi Minh Anh phải đi thẳng còn anh phải quẹo trái về chỗ đỗ xe, anh dừng lại.

"Em về được không?"

"Còn mấy trăm mét thôi."

"Ừ." Anh vẫn đứng đó.

Minh Anh nhìn anh. Ánh đèn đường vàng đổ xuống một bên mặt anh, bên kia tối. Một chiếc xe máy lao qua gần, gió thổi bay tóc cô.

"Thôi anh về đi," cô nói.

"Ừ." Anh vẫn chưa đi.

Rồi, chậm rãi và rõ ràng, anh với tay lên gạt sợi tóc đã bay lạc vào mặt cô sang một bên — một cử chỉ nhỏ, không vội, không giả vờ tình cờ. Ngón tay anh lướt nhẹ qua thái dương cô và dừng lại.

Minh Anh không thở.

"Ngủ ngon," anh nói.

Anh quay đi trước khi cô kịp nói gì.

Minh Anh đứng nhìn theo bóng anh đi khuất vào con ngõ tối, tiếng bước chân anh trên nền gạch vỉa hè vang lên đều đặn rồi nhỏ dần. Phố Khâm Thiên vẫn ồn ào, tiếng người, tiếng xe, tiếng cuộc sống đang tiếp tục mọi thứ như thường — nhưng ở đoạn vỉa hè nhỏ này, trong khoảnh khắc cô còn đứng đó chưa chịu bước, mọi thứ dường như lặng hơn một chút.

Không phải vì không có gì xảy ra.

Mà vì cả hai đều biết mình đang chọn nhau — không phải bằng một câu tuyên bố lớn lao, mà bằng những bước nhỏ bình thường như thế này, bước nào cũng có ý thức, bước nào cũng thật.

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →