🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Minh Anh gõ tin nhắn lúc hai giờ chiều, xóa đi ba lần, rồi bấm gửi khi ngón cái run nhẹ.

"Mình có thể gặp nhau không? Mình muốn nói lại."

Chín chữ. Không dấu chấm lửng, không emoji. Chỉ chín chữ đứng thẳng trên màn hình như người vừa quyết định nhảy xuống bể bơi mà không biết mình có bơi được không.

Cô đặt điện thoại úp xuống bàn. Bốn giây sau lật lên nhìn. Khải trả lời bằng một tin nhắn duy nhất:

"Mình đến lúc bốn giờ. Quán cũ nhé."

Không hỏi tại sao. Không hỏi mình muốn nói lại điều gì. Chỉ "mình đến" và dấu chấm gọn lành như người đã chờ sẵn câu đó từ lâu.

Quán cà phê sách nằm trên con phố nhỏ Đinh Lễ, kẹp giữa một hiệu văn phòng phẩm và một tiệm chụp ảnh cũ đã đổi chủ hai lần. Chiều hôm ấy trời Hà Nội đổ mưa từ ba giờ, loại mưa cuối tháng sáu ướt đẫm mà không ầm ào, chỉ rỉ rả xuống mái tôn và nhỏ thành dải dài trên khung cửa sổ gỗ.

Minh Anh đến trước mười lăm phút. Cô chọn bàn góc trong cùng — chiếc bàn gỗ thông thấp, ghế nệm xanh rêu đã sờn hai góc — chỗ họ từng ngồi buổi chiều đầu tiên, khi anh hỏi mượn cuốn sách cô đang đọc và cô đã đẩy nó sang mà không ngẩng đầu.

Cô gọi cà phê trứng. Không phải vì muốn uống, mà vì cần cái gì đó để tay khỏi thừa.

Quán có mùi cũ đặc trưng — giấy sách hơi ẩm, gỗ thông, và thoang thoảng mùi nến hổ phách từ góc quầy. Nhạc không lời nhẹ từ loa nhỏ, loại nhạc không ai nhớ tên bài nhưng nghe là thấy yên. Mưa gõ đều lên mặt đường ngoài kia. Một đứa trẻ chạy qua trước cửa, che đầu bằng chiếc túi nilon màu vàng, tiếng bước chân bộp bộp vào vũng nước rồi mất đi.

Minh Anh nhìn vào tách cà phê chưa khuấy. Lớp kem trứng đặc quện trên mặt, hơi nóng bốc nhẹ lên rồi tan vào không khí lạnh của chiều mưa.

Khải vào lúc bốn giờ ba phút. Áo sơ mi xanh than, vai hơi ướt vì chỉ che bằng cánh tay — kiểu người đi bộ qua mưa mà không thèm chạy. Anh nhìn quanh một giây, thấy cô, và đi thẳng vào không gật đầu chào từ xa.

Anh kéo ghế ngồi xuống.

"Em gọi gì vậy?"

"Cà phê trứng."

"Mình gọi thêm một cái." Anh vẫy tay gọi người phục vụ. Không hỏi thêm. Không nói "em ổn không" hay "tại sao em nhắn tin hôm nay." Chỉ gọi cà phê rồi đặt tay lên bàn, ngón tay không gõ nhịp, không cuộn ống tay áo.

Minh Anh nhìn bàn tay đó. Anh để im.

Cô hiểu đó là cách anh nói: không vội.

"Mình biết không biết bắt đầu từ đâu," cô nói, giọng không to hơn tiếng mưa. "Nhưng mình nghĩ... mình nên nói trước lần này."

Khải gật đầu.

"Hôm anh hỏi về Sài Gòn," Minh Anh tiếp tục, tay xoay nhẹ chiếc muỗng trên đĩa, "mình nói không phải vì mình không muốn đi. Mình nói không vì mình sợ."

Cô dừng lại. Không phải để tạo kịch tính — cô dừng vì phải chọn từ cho đúng.

"Sợ cái gì?" Giọng anh không ép, chỉ hỏi thật.

"Sợ đến rồi mình thích. Sợ quen rồi mình cần. Mình..." cô nhìn ra cửa sổ, nơi những giọt mưa chạy thành đường dài trên kính. "Mình có thói quen làm mọi thứ thành nhỏ lại trước khi nó có cơ hội lớn lên. Kiểu như... cắt bớt đi để đỡ đau sau này."

"Em cắt mình trước khi mình kịp biết mình là gì với em."

Không phải câu hỏi. Anh nói thẳng.

Minh Anh nhìn anh. "Ừ."

Một chữ. Nhưng là chữ nặng nhất cô từng nói với một người.

"Còn hiểu lầm?" Anh nhớ cô đã nhắn "nói lại" — nghĩa là có thứ gì đó bị nói sai.

Minh Anh đặt muỗng xuống. "Hôm ở bờ hồ Tây, khi anh nói về cái nhà hàng xóm... mình tưởng anh đang so sánh. Mình tưởng anh muốn mình trở thành kiểu người ổn định, có kế hoạch, biết mình muốn gì. Mình tưởng anh thấy mình còn thiếu."

Khải im lặng một giây.

"Mình nói về cái nhà hàng xóm vì mình thấy nó giống em," anh nói. "Kiên định theo cách riêng. Không giải thích cho ai. Mình không so sánh — mình thấy em trong cái hình ảnh đó."

Minh Anh nghe câu đó. Nghe lại trong đầu một lần nữa.

Giọng cô khẽ: "Mình đã hiểu nhầm hoàn toàn."

"Ừ."

Hai người ngồi im. Nhưng lần này không phải loại im lặng đè xuống vai. Đây là loại im lặng sau khi đặt thứ gì đó nặng xuống sàn — tay còn hơi run nhưng vai đã nhẹ hơn.

Cà phê trứng của Khải được mang ra. Anh uống một ngụm, nhìn cô qua miệng tách.

"Mình muốn nói thật một điều," anh đặt tách xuống. "Hôm ở bờ hồ, khi em im lặng và bỏ đi — mình biết có gì đó không đúng. Nhưng mình không hỏi lại. Mình cũng sợ."

Minh Anh ngước nhìn.

"Mình sợ nếu hỏi thì em sẽ xác nhận là em không muốn. Mình thà để ngỏ còn hơn biết chắc." Anh cười nhẹ, kiểu cười tự nhận ra mình cũng vừa nói điều hơi buồn cười. "Hóa ra hai đứa đều đang chờ đứa kia nói trước."

Minh Anh nhìn anh thêm một chút. "Anh chờ từ hôm đó?"

"Từ hôm đó."

Cô thở ra. Tiếng thở ra nhẹ, như người vừa bước ra khỏi căn phòng bí không khí.

"Mình ngốc thật."

"Mình cũng ngốc không kém."

Góc miệng cô nhếch lên. Không hẳn là cười — chỉ là cái gì đó nới ra ở đó.

Mưa vẫn rỉ rả ngoài cửa sổ. Một người đàn ông đi qua đẩy chiếc xe đạp cũ, giỏ xe chất đầy rau cải còn ướt. Tiếng còi xe máy xa xa. Mùi đất ẩm sau mưa bay nhẹ vào qua khe cửa hé.

Trong quán, đèn vàng đã bật lên không biết từ lúc nào — loại đèn sợi đốt cũ treo bằng dây đồng, hắt ánh sáng nâu ấm xuống bàn sách và những gáy sách xếp nghiêng.

Minh Anh nhìn chiếc ghế bên cạnh cô — chiếc ghế Khải chưa lấy sách lần đầu tiên họ ngồi đây. Khi ấy ghế trống. Hôm nay anh ngồi đối diện.

"Anh vẫn muốn mình đi Sài Gòn không?" Cô hỏi thẳng.

"Mình muốn em đi vì em muốn đi," anh nói. "Không phải vì mình."

"Nhưng nếu mình đi vì cả hai lý do?"

Anh nhìn cô. Trong mắt anh có gì đó ấm lên — không phải ngạc nhiên, giống như người đã đoán đúng đáp án từ trước nhưng vẫn muốn nghe nó được nói ra.

"Thì mình nghĩ đó là lý do tốt."

Minh Anh gật đầu. Không nói thêm. Không cần.

Cô nâng tách cà phê trứng lên uống ngụm đầu tiên. Kem trứng đặc, ngọt hơi nặng, nhưng cà phê bên dưới đắng vừa đủ để kéo lại. Cô nhớ lần đầu uống cái này ở đây — buổi chiều mưa như hôm nay, một mình, cuốn sách đặt trên đùi, và một người lạ hỏi mượn nó.

"Anh," cô nói.

"Gì?"

"Hôm đó anh có thật sự muốn đọc cuốn sách đó không? Hay chỉ tìm cớ nói chuyện?"

Khải cười. Lần này cười thật, đến mức anh phải đặt tay che miệng một chút.

"Cả hai," anh nói. "Mình đã đọc nó trước đó rồi. Nhưng mình thấy em đọc đến đoạn mình thích nhất nên muốn hỏi xem em nghĩ sao."

Minh Anh nhìn anh. "Đoạn nào?"

"Đoạn người đàn bà già nói với cô gái trẻ: 'Con không cần biết câu chuyện kết thúc thế nào. Con chỉ cần biết mình đang đứng ở đâu trong câu chuyện đó.'"

Cô nhớ đoạn đó. Cô đã đọc lại ba lần rồi gấp sách lại ngồi nhìn ra cửa sổ mười phút.

"Anh thích đoạn đó vì sao?"

"Vì mình hay bị ám ảnh bởi kết thúc," anh nói, giọng không còn nhẹ nhàng mà trở nên thật hơn, như người đang kéo ra thứ gì đó ở sâu. "Làm gì cũng tính trước xem sẽ kết thúc ra sao. Đoạn đó nhắc mình là mình hay bỏ qua phần đang xảy ra."

Minh Anh nghĩ đến chín chữ cô gõ lúc hai giờ chiều. Đến ba lần cô xóa đi rồi gõ lại.

"Mình cũng vậy," cô nói. "Nhưng hôm nay mình thử không tính."

Mưa ngớt dần lúc năm giờ kém mười. Nắng chiều không ló ra — bầu trời vẫn xám nhưng nhẹ hơn, kiểu xám chịu được sau cơn mưa dài.

Họ ngồi thêm một lúc, không vội. Câu chuyện đã nói xong những phần quan trọng nhất, phần còn lại chỉ là cà phê nguội dần và tiếng nhạc không lời và mùi sách ẩm quen thuộc.

Khi Minh Anh đứng dậy lấy ví, Khải đã đặt tờ tiền lên đĩa trước.

"Hôm nay em nói trước," anh nói. "Để mình trả."

"Logic đó hơi kỳ."

"Mình biết."

Cô cười. Lần này cười thật, đến mức cô phải nhìn xuống để giấu.

Họ ra đến cửa. Ngoài phố, vỉa hè còn ướt, mặt đường phản chiếu ánh đèn đường vàng nhạt bắt đầu bật lên. Hơi nước bốc lên từ mặt nhựa, mang theo mùi đất và mùi khói xe hòa vào nhau theo cái cách chỉ có ở Hà Nội sau mưa.

Khải nhìn về phía đầu phố. "Em về hướng nào?"

"Hàng Bài."

"Mình đi cùng một đoạn."

Không hỏi. Không xin phép. Chỉ nói và đứng bên cạnh cô, tự nhiên như người đã đi cùng nhiều lần rồi.

Minh Anh không phản đối.

Họ bước ra. Gió cuối chiều thổi nhẹ từ hướng hồ, mang theo mùi nước và lá ướt. Tiếng còi xe, tiếng người gọi nhau, tiếng xe đạp cọc cạch — tất cả vẫn ở đó, vẫn ồn ào theo cái cách quen thuộc không thay đổi.

Nhưng có thứ gì đó giữa hai người hôm nay nhẹ hơn hôm qua.

Không phải vì mọi thứ đã được giải quyết xong. Không phải vì tương lai đã rõ ràng. Chỉ vì lần đầu tiên, hai người đã nói thật cùng một lúc — và không ai bị vỡ ra.

Minh Anh nhìn vỉa hè ướt trước mặt, từng bước chân đặt xuống cẩn thận tránh vũng nước.

Đủ rồi, cô nghĩ. Hôm nay đủ rồi.

Hết Chương 22

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 23
← TrướcTiếp →