Mưa bắt đầu từ sáng sớm, cái thứ mưa tháng mười nhỏ hạt mà dai dẳng, rơi đều như ai đó đang nhẫn nại đếm từng giây một. Hà Nội trong mưa ngâu không ồn ào, không vội vã — thành phố chỉ ướt lặng, mặt đường loang loáng phản chiếu ánh đèn vàng của những hàng quán hai bên phố.
Minh Anh đến quán cà phê sách lúc gần ba giờ chiều.
Cô chọn bàn quen — cái bàn gỗ cũ sát cửa sổ, nơi ánh sáng tự nhiên lọt vào vừa đủ để đọc sách mà không cần bật đèn thêm. Ghế đối diện trống. Vẫn luôn trống, từ một tuần nay.
Minh Huy không nhắn tin. Cô cũng không nhắn.
Cô gọi một ly bạc xỉu đá — dù trời đang mưa lạnh, dù lý trí nhắc rằng uống nóng mới hợp lý — nhưng ngón tay cô đã quen với cái lạnh của ly thủy tinh đẫm nước đá, quen với cái cách mình ngồi đây nhâm nhi từng ngụm nhỏ trong khi nhìn ra cửa kính mờ hơi sương. Thói quen là thứ khó bỏ hơn người ta tưởng.
Bên ngoài, một chiếc xe máy dừng trước quán, người đàn ông mặc áo mưa vội vã lôi từ giỏ xe một túi đồ ăn rồi tất tả đi. Trên vỉa hè, ai đó đang bán hoa cúc vàng — mùa này hoa cúc rẻ, người ta mua về cắm tạm cho có chút sắc màu trong những ngày u ám. Mùi đất ẩm từ chậu cây trước quán thoảng vào mỗi khi có ai mở cửa, trộn lẫn với mùi cà phê rang đậm bên trong — thứ hỗn hợp quen thuộc mà Minh Anh không biết từ khi nào đã trở thành mùi của những buổi chiều yên tĩnh nhất trong đời cô.
Cô mở laptop ra. Không phải để làm việc.
Tài liệu mới. Không tiêu đề. Con trỏ nhấp nháy trên nền trắng.
Minh Anh gõ:
Anh ơi, em không biết bắt đầu từ đâu.
Rồi cô xóa đi.
Gõ lại: Tuần này em nghĩ về anh nhiều hơn em muốn thừa nhận.
Xóa lại.
Cô nhấm một ngụm bạc xỉu, nhìn ra ngoài cửa sổ. Mưa vẫn rơi, kiên nhẫn và vô tình. Một đứa trẻ chạy qua vỉa hè, chân trần dẫm bùn, cười toác miệng như mưa là trò chơi chứ không phải phiền não. Minh Anh nhìn theo cho đến khi bóng đứa bé khuất sau góc phố.
Cô quay lại màn hình.
Lần này cô không xóa nữa. Cô chỉ viết, để ngón tay chạy theo ý nghĩ mà không kiểm soát:
Lần đầu gặp anh, em tưởng anh là người hay nói. Anh nhặt cuốn sách lên, chỉ vào cái tên tác giả và hỏi em đã đọc bản nào chưa, giọng tự nhiên như hai người đã quen từ lâu. Nhưng sau đó em hiểu — anh chỉ hay nói về những thứ anh thật sự muốn nói. Còn lại anh im lặng khá nhiều.
Em thích cái im lặng đó. Không phải kiểu im lặng khó chịu của hai người lạ không biết nói gì, mà là kiểu im lặng của người ngồi bên nhau và cảm thấy không cần nói thêm gì cũng được.
Hôm đó trời cũng mưa. Anh để chiếc dù ướt tựa vào chân bàn, không nghĩ đến chuyện nó sẽ để lại vệt nước trên sàn gỗ. Sau khi anh về, cô bé phục vụ phải lau ba lần. Em thấy vậy nhưng không nói — vì nếu nói anh sẽ xấu hổ, mà em không muốn anh xấu hổ vì một chuyện nhỏ như vậy.
Em tự hỏi tại sao mình lại chú ý những chi tiết vụn vặt như thế. Rồi em hiểu — người ta chú ý đến những thứ mình không muốn quên.
Minh Anh dừng lại. Nhìn lại đoạn vừa viết. Ngón tay cô chạm nhẹ vào phím xóa, rồi buông ra.
Lần này cô không xóa.
Bên cạnh, một người phụ nữ ngồi xuống ghế gần đó, đặt lên bàn một tập tài liệu dày và bắt đầu dùng bút đánh dấu. Tiếng bút chì sột soạt trên giấy. Tiếng mưa ngoài cửa. Tiếng nhạc jazz nhỏ từ loa góc quán — một bản saxophone buồn bã nhưng không thê lương, kiểu nhạc phù hợp với những buổi chiều không biết mình đang buồn hay không buồn.
Cô tiếp tục viết:
Một tuần không liên lạc. Em không chủ động nhắn trước, anh cũng không. Em không biết điều đó có nghĩa là gì với anh — với em, nó có nghĩa là em đang chờ mà không dám thừa nhận mình đang chờ.
Em hay làm vậy. Chờ mà giả vờ không chờ. Quan tâm mà cố ý tỏ ra thờ ơ. Muốn nghe tiếng ai đó nhưng lại tắt âm điện thoại vì sợ mình sẽ nhìn màn hình quá nhiều lần.
Chị Lan — người bạn thân nhất của em — hay bảo em bị chứng "ngại yêu trước". Em nghĩ đó không phải bệnh, chỉ là thói quen tự vệ. Một lần em nói trước, người kia dừng lại ba giây rồi nói "ừ thì mình cứ xem sao". Ba giây đó đủ để em hiểu mình đã nhầm. Sau lần ấy em học được rằng im lặng ít đau hơn là nói ra.
Nhưng im lặng lâu thì nó cũng không nhẹ hơn đau.
Minh Anh nhìn dòng cuối cùng cô vừa viết. Nhấm thêm ngụm bạc xỉu — đá đã tan gần hết, vị ngọt loãng ra, cà phê nhạt hơn ban đầu. Cô gọi thêm một ly nóng. Lần này chọn đúng.
Cô nhớ lại buổi chiều đó.
Không phải buổi chiều đầu tiên gặp anh — buổi chiều sau, khi họ ngồi lại ở đúng cái bàn này, đúng hai cái ghế này, và anh kể về chuyến đi Hội An hồi tháng trước. Anh nói về mùi của phố cổ sau mưa, về cái cách ánh đèn lồng đỏ lung linh trên mặt nước, về một quán mì Quảng nhỏ trong hẻm mà không có trên bất kỳ trang đánh giá nào nhưng ngon hơn tất cả những chỗ được gợi ý. Anh kể mà mắt sáng lên — không phải kiểu hứng khởi ồn ào, chỉ là cái cách nhìn xa xa của người đang nhớ lại điều gì đó thật sự khiến họ vui.
Minh Anh không nói gì lúc đó. Cô chỉ nghe, và trong khi nghe, cô nghĩ: Mình muốn được đến đó cùng anh.
Rồi cô thấy mình giật mình vì ý nghĩ đó.
Em sợ không phải vì em không có cảm xúc. Em sợ vì em có — và em biết rõ nó đang lớn hơn mỗi ngày.
Người ta hay nói yêu là rơi. Em không thích cách nói đó. Rơi thì mất kiểm soát, rơi thì không biết sẽ đáp xuống đâu. Em muốn yêu mà vẫn biết mình đang đứng đâu.
Nhưng hôm nay ngồi đây, nhìn chiếc ghế trống trước mặt, em nghĩ — có lẽ đôi khi mình cần chấp nhận rằng không phải mọi thứ đều cần tính toán trước.
Và có lẽ, lần này, em sẵn sàng là người nói trước.
Minh Anh đóng laptop lại.
Không lưu. Không gửi. Chỉ đóng lại — như đóng một cuốn nhật ký mà cô biết sẽ không đọc lại, nhưng cũng không nỡ xóa đi.
Cô ngồi thêm một lúc, tay ôm ly cà phê nóng, nhìn ra cửa sổ. Mưa vẫn rơi, nhưng có vẻ nhẹ hơn một chút. Hay là cô đang nhìn khác đi.
Điện thoại cô sáng lên — không phải tin nhắn của anh, chỉ là thông báo từ ứng dụng đặt sách, cuốn cô đặt tuần trước đã về kho. Minh Anh nhìn thông báo đó và mỉm cười nhẹ — cuốn sách cô đặt vì anh đề cập đến tên nó một lần, chỉ một lần, nhưng cô ghi nhớ.
Cô cầm điện thoại lên. Mở cuộc trò chuyện với Minh Huy — vẫn là tin nhắn cuối từ tuần trước, anh hỏi cô đã đọc xong phần hai chưa, cô trả lời xong rồi, rồi cả hai im lặng từ đó đến giờ.
Minh Anh nhìn ô nhập tin nhắn. Con trỏ nhấp nháy.
Lần này ngón tay cô không run.
Cô gõ: "Anh ơi, sách em đặt về rồi. Cuốn anh kể hôm trước đó. Em nghĩ mình có thể cùng đọc rồi bàn — nếu anh muốn."
Cô đọc lại một lần. Rồi nhấn gửi trước khi kịp nghĩ thêm.
Bên ngoài, mưa tháng mười vẫn rơi — nhỏ hạt, dai dẳng, và đủ ấm để người ta không muốn về nhà vội.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 22 →