🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tin đến vào một buổi chiều mà Khải không hề chuẩn bị.

Anh đang ngồi trong căn bếp nhỏ của căn hộ, tay cầm ly cà phê đã nguội mà mắt dán vào màn hình laptop, khi Linh — em gái anh — đẩy cửa bước vào với cái cách mà chỉ người em ruột mới dám làm: không gõ, không xin phép, tự nhiên như căn nhà này cũng thuộc về cô ấy một nửa.

"Anh Khải." Linh thả chiếc túi vải xuống ghế, giọng mang theo một cái gì đó lấp lửng. "Anh có biết chị Minh Anh từ chối hợp đồng Sài Gòn không?"

Khải ngừng gõ bàn phím.

"Ai nói với em?"

"Chị Phương Vy. Bạn thân của em, làm ở nhà xuất bản đó. Chị ấy kể hôm qua biên tập viên phụ trách còn tiếc hùi hụi, bảo hiếm khi nào tìm được người phù hợp như vậy mà lại bị từ chối." Linh nhìn anh với ánh mắt không hẳn là tò mò, không hẳn là thăm dò, nhưng rõ ràng đang chờ phản ứng. "Chị ấy không nói lý do."

Khải đặt ly cà phê xuống. Tiếng sứ chạm bàn kêu khẽ trong căn phòng đột nhiên yên tĩnh hơn thường lệ.

Ngoài cửa sổ, trời Hà Nội bắt đầu xám lại. Những đám mây tụ về phía tây, loại mây thấp và nặng mà người sống đủ lâu ở đây đều nhận ra: mưa chiều sắp xuống.

Anh tìm cô ở quán sách quen — nơi họ đã ngồi lần đầu cách đây gần hai tháng, cái ghế bằng gỗ cũ kê sát cửa sổ, mặt kính nhìn ra con phố nhỏ đang bắt đầu lấm tấm nước mưa. Minh Anh ngồi đó, một cuốn sách mở trên đùi nhưng mắt đang nhìn ra ngoài, tay cầm ly trà đã vơi đến nửa. Tóc cô buộc lỏng ra sau, vài sợi rơi xuống má theo chiều gió từ quạt trần.

Cô không nghe tiếng anh bước lại.

Hoặc có nghe, nhưng không quay đầu.

"Minh Anh."

Cô ngẩng lên. Có một khoảnh khắc — ngắn thôi, chưa đầy một nhịp tim — mà nụ cười bắt đầu hình thành trên môi cô rồi dừng lại giữa chừng, khi cô nhìn thấy nét mặt anh.

"Anh Khải? Anh có hẹn trước à?"

"Không." Anh kéo ghế đối diện ngồi xuống. Mưa bên ngoài bắt đầu rơi nặng hạt hơn, tiếng gõ lên mái tôn của mái hiên trước quán tạo thành một thứ âm thanh liên tục, đều đặn, như kim đồng hồ chạy nhanh. "Em từ chối hợp đồng biên tập ở Sài Gòn."

Không phải câu hỏi.

Minh Anh nhìn anh một giây. Rồi cô đặt cuốn sách xuống, cử chỉ chậm rãi và cẩn thận một cách bất thường.

"Ai nói với anh?"

"Không quan trọng. Quan trọng là lý do tại sao."

Trong quán, mùi cà phê rang và mùi giấy cũ hòa vào nhau, một thứ mùi mà Minh Anh thường thấy dễ chịu — nhưng lúc này cô không để ý đến nó. Cô nhìn khuôn mặt anh: cái cách lông mày anh hơi khép lại, cái cách anh nhìn cô không phải bằng sự thân thiện thường ngày mà bằng một thứ gì đó nặng hơn, có chiều sâu hơn, khiến cô không biết phải gọi tên nó là gì.

Và vì không biết gọi tên nó là gì, cô chọn cách an toàn nhất.

"Quyết định của em không liên quan đến anh."

Anh im lặng một nhịp. "Ai nói là liên quan?"

"Thì anh đang hỏi lý do." Giọng cô bằng phẳng hơn cô muốn. "Anh đến tìm em chỉ để hỏi điều đó, mà không hẹn trước. Vậy anh muốn anh nghe lý do để làm gì?"

"Để hiểu."

"Hiểu cái gì?"

"Hiểu em." Khải dừng lại. Ngoài kia, một chiếc xe máy chạy qua vội vã dưới mưa, tiếng còi bóp một cái ngắn gọn rồi mất hút. "Chỉ vậy thôi."

Minh Anh nhìn xuống tay mình, ngón cái vẽ một đường vô hình quanh viền ly trà. Bên trong đầu cô, có gì đó đang cố sắp xếp lại trật tự — nhưng những mảnh ghép cứ lệch nhau, không khớp vào đúng chỗ.

"Đó là cơ hội tốt," cô nói sau một lúc. "Em biết. Và em không cần ai nhắc lại điều đó."

"Anh không nhắc."

"Anh đang ngồi đây với cái nhìn đó và hỏi lý do từ chối của em—"

"Cái nhìn nào?" Giọng anh không to, nhưng có gì đó sắc hơn bình thường. "Em thấy anh nhìn em thế nào?"

Minh Anh mở miệng rồi đóng lại. Câu trả lời thật ra cô không có — vì nếu phải diễn giải thành lời, cô không chắc mình diễn giải đúng. Chỉ là cảm giác. Chỉ là cái cách mà sự hiện diện đột ngột của anh, không báo trước, khiến cô bỗng thấy mình cần phải giải thích một quyết định mà cô chưa sẵn sàng nói với bất kỳ ai.

"Em chỉ là không muốn bị hỏi về chuyện này," cô nói, thật hơn lần này. "Chưa phải lúc."

Khải nhìn cô. Mưa bên ngoài không giảm — nó đang chuyển sang loại mưa dài, kiểu mưa chiều Hà Nội sẽ kéo đến tận tối. Ánh sáng trong quán vàng và ấm nhưng giữa hai người có một khoảng không khí lạnh hơn nhiệt độ thật của căn phòng.

"Anh không đến để áp lực em," anh nói chậm rãi. "Anh không có tư cách đó."

"Nhưng anh đến."

"Ừ. Anh đến." Anh nhìn ra cửa sổ, một vệt nước dài chảy xuống theo kính, méo đường phố bên ngoài thành những màu lem nhem. "Vì anh nghe tin đó xong anh không biết phải làm gì với nó. Anh cứ ngồi nghĩ tại sao. Và anh không có câu trả lời nào hết, nên anh đến hỏi em."

Minh Anh không nói gì.

"Em có thể không trả lời. Em hoàn toàn có quyền đó." Giọng anh bình hơn bây giờ, nhưng bình theo kiểu ai đó đang cố giữ thứ gì đó khỏi đổ vỡ. "Nhưng đừng nói với anh là anh đang áp lực em, vì đó không phải điều anh đang làm."

Minh Anh nhìn anh.

Trong khoảnh khắc đó, cô chợt nhận ra một điều mà cô đáng lẽ phải nhận ra sớm hơn: họ đang nói về hai chuyện khác nhau. Anh hỏi vì anh lo — hay vì anh muốn hiểu, dù cô chưa dám đặt tên cho loại muốn đó là gì. Còn cô phòng thủ vì cô sợ — sợ phải giải thích rằng lý do từ chối của cô không hẳn là vì công việc, không hẳn là vì gia đình, không hẳn là vì bất kỳ điều gì cô có thể nói thành lời mà không khiến mọi thứ phức tạp hơn nó đang là.

Nhưng cô không nói điều đó.

Vì nếu nói, cô sẽ phải nói phần còn lại.

"Em xin lỗi," cô nói thay vào đó. "Em không nên dùng từ áp lực."

Khải gật đầu nhẹ. Không nói "không sao" — chỉ gật, như thể chấp nhận lời xin lỗi mà không giả vờ nó xóa hết những gì vừa xảy ra.

Họ ngồi như vậy thêm vài phút, không ai nói gì thêm. Ly trà của Minh Anh nguội hẳn. Bên ngoài, mưa vẫn rơi — không giảm, không tăng, cứ đều đặn và kiên nhẫn theo cách mà thiên nhiên không bao giờ cần phải giải thích lý do.

Khi Khải đứng dậy, anh không nhìn cô.

"Anh về."

"Ừ."

Anh đội mũ, khoác áo mưa mỏng — anh đã chuẩn bị trước khi đến, cô để ý — rồi đi về phía cửa. Trước khi bước ra, anh dừng lại một giây, tay đặt lên khung cửa gỗ cũ đã phai màu sơn.

Anh không quay lại.

Cô không gọi tên anh.

Cánh cửa đóng lại, nhẹ đến mức tiếng mưa bên ngoài lập tức lấp đầy chỗ trống mà nó để lại — và Minh Anh ngồi nhìn vào ly trà nguội, tay vẫn đặt trên gáy sách, bỗng thấy căn quán quen thuộc rộng hơn bình thường một cách kỳ lạ.

Cô mở cuốn sách ra. Dòng chữ đầu tiên cô nhìn vào, cô đọc lại ba lần mà không hiểu nghĩa.

Bên ngoài, mưa chiều Hà Nội vẫn rơi.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →