🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ba ngày.

Minh Anh đã không nghĩ một quyết định lại cần đến ba ngày — cho đến khi cô nhận ra mình không thực sự đang suy nghĩ về công việc, về Sài Gòn, hay về mức lương người ta vừa đặt lên bàn. Cô đang trốn. Và trốn thì cần thời gian dài hơn nhiều so với suy nghĩ.

Sáng thứ Bảy, cô ra ban công pha cà phê một mình. Hà Nội vào cuối tháng Sáu vẫn còn cái nóng ẩm bắt đầu từ tinh mơ — loại nóng không gay gắt mà lờ đờ, như ai đó úp một tấm chăn ẩm lên toàn bộ thành phố. Dưới phố, tiếng xe máy gầm lên từng đợt rồi tan vào nhau, xen lẫn giọng bà hàng xôi đầu ngõ rao the thé. Mùi xôi lá chuối thơm phức từ phía dưới bay lên — cái mùi Minh Anh đã ngửi mỗi sáng suốt bảy năm sống ở căn phòng này, quen đến mức chỉ khi cô chuẩn bị đi xa mới thực sự để ý.

Cô nhấc điện thoại lên, đặt xuống. Nhấc lên, đặt xuống.

Tin nhắn cuối cùng Khải gửi là hôm qua: "Mình không cần em quyết định vì mình. Chỉ cần em quyết định đúng cho em."

Câu đó không giúp ích gì. Không phải vì nó sai — mà vì nó đúng đến mức cô không biết phải phản bác vào đâu.

Chiều thứ Bảy, Phương gọi.

"Mày có ăn cơm chưa?"

"Chưa."

"Tao đang ở gần nhà mày. Xuống."

Không phải câu hỏi. Phương chưa bao giờ hỏi khi nó đã quyết định — đó là lý do Minh Anh vừa ghét vừa cần nó suốt từ hồi đại học đến giờ.

Họ ngồi ở cái quán bún bò góc phố Hàng Bông mà hai đứa hay ghé từ năm nhất đại học. Quán cũ kỹ đến mức cái bảng hiệu đã phai màu từ khi Minh Anh còn chưa biết tên nó. Chủ quán là bà Sáu — người phụ nữ nhỏ thó, tóc búi cao, tay múc bún nhanh đến mức Minh Anh chưa bao giờ nhìn kịp. Nồi nước dùng sôi lăn tăn, mùi sả và mắm ruốc quyện vào nhau tỏa ra khắp cái góc phố nhỏ.

Phương không hỏi gì ngay. Nó húp một thìa nước dùng, gật đầu như để xác nhận rằng cuộc đời vẫn đáng sống, rồi mới nhìn sang Minh Anh.

"Mày trông như người chưa ngủ được ba ngày."

"Tao chưa ngủ được ba ngày."

"Kể tao nghe."

Minh Anh kể. Không phải tất cả — chỉ đủ để Phương hiểu: cái đề nghị từ Sài Gòn, mức lương, dự án, và cái cách Khải nhìn cô hôm cô kể chuyện, ánh mắt không cố giữ cô lại nhưng cũng không buông.

Phương nghe mà không ngắt lời. Đó là điều hiếm với Phương — con người vốn có quan điểm về mọi thứ từ thời tiết đến chính sách nhà nước.

Khi Minh Anh dừng lại, Phương đặt đũa xuống.

"Mày biết mày đang làm gì không?"

"Tao đang cân nhắc—"

"Mày đang dùng Sài Gòn như một lý do để không phải chịu trách nhiệm với cảm xúc của mình."

Im lặng.

Tiếng nồi nước sôi, tiếng bà Sáu gọi tên khách, tiếng xe ngoài phố. Tất cả vẫn đó nhưng bỗng nhiên xa lạ, như thể Minh Anh đang nghe qua lớp kính dày.

"Tao không—"

"Mày không thích anh đó?" Phương hỏi thẳng, không thay đổi giọng. "Hay mày thích nhưng mày sợ?"

"Tao không biết."

"Không biết khác với không thích." Phương lấy thìa khuấy bát bún. "Nếu mày không thích, mày đã không mất ba ngày để nghĩ. Mày chỉ cần nói không với cái job đó và tiếp tục sống. Nhưng mày đang tự hỏi nếu mày đi thì điều gì xảy ra với người đó — điều đó có nghĩa là gì, mày biết rõ hơn tao."

Minh Anh nhìn xuống bát bún của mình, những sợi bún trắng trong nước dùng đỏ sậm, lát thịt bò tái vừa chín tới còn hồng nhạt ở giữa. Cô đã không ăn gì từ sáng. Vậy mà bây giờ cũng không đói.

"Tao sợ," cô nói sau một lúc. Không phải trả lời Phương — nói với chính mình. "Tao sợ ở lại rồi mọi thứ không như mình nghĩ. Và tao sợ đi rồi nhận ra mình đã từ chối thứ gì đó thật."

"Thì mày sợ cả hai phía." Phương gật đầu. "Đó là lý do mày cần Sài Gòn — để khỏi phải chọn."

Câu đó đau theo kiểu khác với những gì Minh Anh đã tự nói với mình. Không phải đau vì sai — đau vì nó lột ra đúng cái phần cô đã cố không nhìn thẳng vào.

Cô húp một thìa nước dùng. Nóng, đậm, mùi sả rõ hơn mùi mắm.

"Mày sẽ làm gì nếu là tao?" cô hỏi.

Phương lắc đầu. "Tao không phải mày. Nhưng tao biết mày — từ hồi mày khóc suốt một tuần vì bảo vệ luận văn xong rồi không biết tiếp theo làm gì, tao biết mày không phải kiểu người trốn chạy giỏi. Mày trốn thì khổ lắm. Mày đã thử rồi mày biết."

Minh Anh biết. Năm hai mươi lăm tuổi, cô đã bỏ một mối quan hệ bằng cách xin thực tập ở Đà Nẵng ba tháng — không nói thẳng, chỉ đi. Ba tháng đó không giải quyết được gì, chỉ làm mọi thứ khó xử hơn khi cô quay về.

"Hà Nội là nhà của mày," Phương nói, giọng không phán xét, chỉ là nói thật. "Không phải vì mày sinh ra ở đây. Mà vì mày đã chọn ở lại bảy năm khi có rất nhiều lý do để đi. Và bây giờ mày lại đang tìm lý do để đi thay vì nhìn vào lý do để ở."

Tối thứ Hai, trời đổ mưa.

Hà Nội mưa mùa hè không có cảnh báo — một lúc trời còn oi bức, một lúc sau cơn mưa đã đổ xuống như ai đó lật ngược một cái chậu khổng lồ. Minh Anh đứng ở cửa sổ nhìn nước chảy thành dòng dọc theo mái tôn nhà hàng xóm, tụ lại thành vũng dưới sân, kéo theo mùi đất ẩm và lá cây sau mưa — cái mùi chỉ Hà Nội mới có, hơi tanh hơi ngọt, như thành phố đang thở ra.

Cô cầm điện thoại lên. Tìm số của anh Tuấn — người đã gọi cho cô về cái vị trí ở Sài Gòn.

Gọi trước khi kịp suy nghĩ thêm.

Tiếng chuông thứ hai thì bắt máy.

"Minh Anh. Mình đang chờ tin em."

"Dạ anh." Cô nhìn ra ngoài cửa sổ — mưa vẫn đang xuống, nặng hạt. "Em gọi để nói là em không nhận offer này."

Im lặng ngắn ở đầu dây kia.

"Em suy nghĩ kỹ chưa? Vị trí này—"

"Em suy nghĩ ba ngày," Minh Anh nói. "Và em biết đây là quyết định đúng với em. Cơ hội rất tốt, em biết. Nhưng không phải thời điểm, và không phải địa điểm."

Anh Tuấn im lặng thêm một chút nữa. Rồi: "Hiểu. Em có thể kể không, lý do chính là gì?"

Minh Anh nghĩ đến câu trả lời dễ — nói về gia đình, về công việc hiện tại, về những kế hoạch chưa làm xong ở Hà Nội. Tất cả đều đúng một phần. Nhưng không phải phần chính.

"Hà Nội là nơi em thuộc về, anh ạ," cô nói. "Không phải vì em không thể đến chỗ khác. Mà vì đây là lần đầu tiên trong nhiều năm em đủ bình tĩnh để nhận ra điều đó."

Sau khi cúp máy, cô đứng yên một lúc.

Mưa nhẹ hơn rồi — không dừng nhưng đã bớt gấp gáp, chuyển thành tiếng lộp độp đều đặn trên mái nhà. Không khí mát hơn, mùi đất ẩm còn đó nhưng có thêm mùi gì đó khác — mùi của sau cơn mưa, khi mọi thứ sạch hơn một chút.

Cô ngồi xuống bàn, mở laptop. Không mở email, không mở báo cáo. Mở file tài liệu cũ — dự án cô đã bỏ dở từ tháng trước, cái thứ mà mỗi lần mở ra cô lại đóng vì không biết bắt đầu từ đâu.

Lần này cô nhìn nó một lúc rồi bắt đầu gõ.

Điện thoại rung. Tin nhắn từ Khải.

"Trời mưa to. Mình có ổn không?"

Minh Anh nhìn tin nhắn đó một lúc. Cái sự quan tâm không hỏi "Em quyết định chưa" hay "Em có tin tức gì chưa" — chỉ hỏi cô có ổn không, như thể đó là điều quan trọng nhất.

Cô gõ lại: "Ổn. Vừa gọi từ chối Sài Gòn rồi."

Ba giây. Bốn giây.

"Ừ."

Chỉ vậy thôi. Không hỏi thêm, không bày tỏ. Cô không biết anh đang nghĩ gì ở đầu dây kia — nhưng cái "ừ" đó không phải lạnh nhạt. Nó giống như ai đó thở ra sau khi nín thở một hồi lâu.

Minh Anh đặt điện thoại xuống và quay lại màn hình laptop.

Ngoài cửa sổ, mưa vẫn rơi — đều hơn, nhẹ hơn, kiểu mưa có thể kéo dài đến sáng. Hà Nội về đêm sau mưa yên tĩnh theo cách không giống bất cứ thành phố nào khác cô từng ở — không phải yên tĩnh của sự trống vắng, mà yên tĩnh của thứ gì đó đã lắng xuống đúng chỗ của nó.

Cô bắt đầu gõ, và lần này không dừng lại.

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →