Khải nhắn tin vào lúc mười giờ sáng, chỉ một dòng ngắn: "Em có rảnh chiều nay không? Anh muốn cho em xem thứ gì đó trước khi bàn giao."
Minh Anh đọc tin nhắn ba lần. Không phải vì khó hiểu, mà vì có gì đó trong câu chữ đơn giản ấy khiến cô muốn đọc lại. Trước khi bàn giao. Anh muốn cô là người đầu tiên thấy.
Cô nhắn lại: "Ba giờ được không?"
"Được. Anh đợi ở đầu ngõ."
Phố Hàng Bạc vào buổi chiều giữ lại mùi của đủ thứ: mùi bụi gạch đá, mùi khói từ quán bún ốc đầu phố, mùi sơn tường mới xen lẫn mùi ẩm mốc cũ của những tòa nhà đứng qua nhiều thế kỷ. Tiếng động ồn ào không ngơi nghỉ — xe máy lượn lờ, tiếng người gọi nhau qua cửa, tiếng còi xe từ Hàng Bài vọng vào. Đây là Hà Nội mà Minh Anh lớn lên cùng, loại Hà Nội mà bạn không thể yêu theo kiểu lịch sự — chỉ có thể yêu bằng cách chấp nhận nó ồn ào, bụi bặm và không hoàn hảo như vậy.
Cô thấy Khải đứng ở đầu ngõ từ xa. Anh mặc áo trắng đơn giản, tay cầm chìa khóa, nhìn về phía cô mà chưa nói gì. Kiểu nhìn đó — không vội, không cầu kỳ — giống cách anh làm mọi thứ.
"Anh đợi lâu không?" Minh Anh hỏi khi đến gần.
"Vừa ra."
Họ đi vào trong ngõ. Lối vào hẹp, lát gạch đỏ cũ mòn theo năm tháng, hai bên tường rêu bám thành từng mảng xanh sậm. Cuối ngõ là cánh cổng gỗ nặng, sơn đã bong nhiều chỗ nhưng chốt cài vẫn chắc. Khải mở cổng, đứng sang một bên nhường lối cho cô.
Minh Anh bước vào.
Cô không nói ngay. Không thể nói ngay.
Căn nhà đứng trước mặt cô như một thứ đã tồn tại ở đây từ lâu nhưng chưa bao giờ được nhìn thấy đúng cách. Tường ngoài giữ nguyên gạch trần — loại gạch thủ công nung tay từ thời Pháp, màu đỏ gạch chín nắng pha lẫn vân đen, không đều và không nhẵn. Mái ngói âm dương cũ vẫn nằm yên trên đỉnh, rêu mọc thưa thớt ở góc như chưa ai đụng vào. Nhưng bên trong, qua cánh cửa kính lớn mà Khải vừa đẩy mở, ánh sáng tràn vào từ một giếng trời rộng ở giữa nhà — thứ ánh sáng vàng dịu của buổi chiều, loang ra khắp sàn gỗ cũ được đánh lại bóng loáng.
Cô bước vào trong, nghe tiếng bước chân mình vang trên sàn gỗ theo nhịp khẽ.
Không gian mở rộng hơn cô tưởng. Tầng một thông suốt, không tường ngăn — chỉ có những cột gỗ lim đứng vững như ghi dấu chỗ từng có vách. Trên cao, dầm gỗ cũ để lộ nguyên vẹn, vân gỗ đậm màu thời gian. Không ai sơn lại, không ai ốp thêm. Chỉ làm sạch và để nguyên.
"Anh không làm trần thạch cao?" Minh Anh ngước nhìn lên.
"Không."
"Tại sao?"
Khải dừng lại một chút. "Vì nếu che đi thì mất ý nghĩa."
Giếng trời ở giữa nhà được mở rộng hơn thiết kế cũ — bốn mặt kính trong suốt, viền thép gỉ màu đồng, ánh sáng đổ xuống tạo thành một hình vuông rõ nét trên sàn gỗ, di chuyển rất chậm theo chiều nắng. Dưới giếng trời, ai đó đã đặt một chiếc ghế đơn nhỏ bằng mây và một chậu cây nhỏ — loại cây dương xỉ lá mỏng, cong về phía sáng.
"Ai chọn cây?" Minh Anh hỏi.
"Anh."
Cô nhìn anh. Anh đang nhìn lên trần nhà, không để ý đến cô đang nhìn mình.
Họ đi qua từng phòng. Khải không giải thích nhiều, chỉ mở cửa và đứng ngoài nhường không gian cho cô. Bếp nhỏ ở phía sau có cửa thông ra khoảnh sân hẹp trồng vài bụi sả và húng. Mùi của đất ẩm và lá xanh phả vào trong. Cầu thang gỗ dẫn lên tầng hai làm lại bằng tay — thanh vịn bào nhẵn, bậc thang kẽo kẹt theo tiếng quen thuộc của nhà cũ. Không ai chữa tiếng kẽo kẹt đó.
"Anh cố tình không sửa?" Minh Anh hỏi khi bước lên.
"Ừ."
"Để làm gì?"
"Để biết có người đang đi."
Cô đứng im một nhịp trên bậc cầu thang. Câu trả lời đó không có gì lớn lao nhưng nằm xuống trong lồng ngực cô theo cách kỳ lạ.
Tầng hai là phòng ngủ chính — trần thấp hơn, cảm giác ấm và gần hơn. Cửa sổ mở ra mái nhà hàng xóm, nhìn ra một mảng phố Hàng Bạc bên dưới. Từ đây, tiếng ồn của phố vẫn vọng lên nhưng đã được lọc bớt bởi khoảng cách, trở thành thứ âm thanh nền mà bạn có thể sống cùng mà không bị nuốt chửng.
Minh Anh đứng bên cửa sổ, nhìn xuống phố. Một bà già đẩy xe bánh mì qua. Hai đứa trẻ mặc đồng phục chạy ra từ ngõ, túi đeo lắc qua lắc lại. Chiếc xe máy cũ đứng máy ba lần mới nổ.
"Người mua nhà này sẽ thích đứng ở đây," cô nói khẽ.
Khải đứng sau cô, cách một bước. "Anh nghĩ vậy."
Họ xuống tầng dưới rồi đứng lại ở giữa không gian chính, dưới giếng trời. Ánh sáng chiều đã nghiêng sang phía tây, hình vuông sáng trên sàn gỗ lúc này đã trượt ra khỏi tâm và ngả sang một góc, nhuộm vàng mặt tường gạch trần.
Minh Anh đứng giữa phòng, quay một vòng chậm để nhìn đủ bốn hướng.
Rồi cô nói, giọng nhỏ như đang nói với chính mình: "Giống y như anh vậy — cũ ở ngoài nhưng bên trong không bị mắc kẹt."
Im lặng.
Khải không trả lời ngay. Minh Anh cũng không quay lại nhìn anh, như thể cô vừa nói điều gì đó hơi vượt qua ranh giới và cần một giây để chắc chắn mình không hối hận.
Nhưng cô không hối hận.
Sau một lúc, cô nghe tiếng bước chân anh trên sàn gỗ. Tiếng bước đó chậm, không vội. Rồi bàn tay anh chạm vào tay cô — không nắm chặt, không do dự, chỉ đặt vào đó như thể đó là điều tự nhiên nhất trên đời.
Minh Anh cúi nhìn xuống. Tay anh rộng hơn tay cô, ngón hơi thô vì quen làm việc thực tế. Cô đã nhìn tay anh nhiều lần từ trước — lúc anh lật bản vẽ, lúc anh chỉ vào một chi tiết trên tường, lúc anh cầm ly cà phê nhìn mưa ở ngoài cửa sổ. Nhưng chạm vào thì khác.
Cô không rút tay lại.
Họ đứng như vậy trong yên lặng. Không cần giải thích. Không cần đặt tên cho khoảnh khắc này. Bên ngoài, phố Hàng Bạc vẫn ồn ào và sống động như nó vẫn vậy qua bao nhiêu mùa — tiếng xe, tiếng người, tiếng còi, tiếng rao hàng mờ dần trong chiều muộn. Tất cả những tiếng đó vọng vào căn nhà gạch trần như một thứ nhạc nền không ai đặt trước, nhưng lại vừa đủ để lấp đầy khoảng im lặng mà hai người đang đứng trong đó.
Ánh sáng trên sàn gỗ tiếp tục di chuyển, rất chậm, theo chiều ngày tàn.
Và Minh Anh nghĩ: có những thứ không cần hoàn hảo để trở thành đúng chỗ của nó —
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 25 →