🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Juha dắt con trai và con lừa ra chợ.

Trời nắng, đường xa. Hai cha con cùng đi bộ, con lừa lóc cóc theo sau, trên lưng chẳng chở gì.

Đi được một quãng, gặp một tốp người ngồi nghỉ bên đường. Có tiếng nói vọng ra:

"Kìa! Hai cha con nhà kia có con lừa mà không cưỡi, lại lếch thếch đi bộ. Ngốc thật!"

Juha nghe cũng có lý. Ông bế con lên lưng lừa, còn mình đi bộ dắt.

Đi thêm một quãng, gặp mấy ông già ngồi trước cửa nhà.

"Thời buổi gì thế này! Thằng con thì ngồi chễm chệ, ông bố già thì lội bộ giữa nắng. Con cái hư đốn!"

Cậu bé đỏ mặt, tụt xuống ngay. Juha nghĩ cũng phải, bèn trèo lên lưng lừa, để con đi bộ theo.

Đi thêm một quãng nữa, gặp mấy người đàn bà đang gánh nước.

"Trông kìa! Ông bố ngồi trên lưng lừa mát mẻ, để thằng bé con lê chân giữa trưa. Cha gì mà nhẫn tâm!"

Juha thở dài. Ông kéo con lên ngồi cùng. Hai cha con cùng cưỡi, con lừa è cổ bước.

Đi thêm một quãng, gặp một tốp người buôn.

"Trời đất ơi! Hai người to xác chất cả lên một con lừa gầy. Nó chết mất bây giờ! Có còn chút lòng nào không?"

Hai cha con vội tụt cả xuống. Bây giờ thì đi bộ cũng sai, con ngồi cũng sai, bố ngồi cũng sai, cả hai ngồi cũng sai.

Cậu bé ngơ ngác:

"Cha ơi, thế bây giờ mình phải làm sao?"

Juha nhìn con lừa. Ông ngẫm nghĩ một lúc rất lâu. Rồi ông gật đầu, vẻ đã thông suốt.

"Còn đúng một cách chưa ai chê."

Nói rồi ông chặt một cây đòn, buộc bốn chân con lừa lại, xỏ đòn qua, và hai cha con khiêng con lừa đi tiếp.

Vào đến cổng chợ, cả chợ đổ ra xem. Người ta cười ầm lên, cười đến ngã cả xuống đất, cười chỉ trỏ, cười gọi nhau tới xem. Con lừa hoảng quá giãy đứt dây, rơi bịch xuống, chạy mất hút.

Hai cha con đứng giữa chợ, tay không, giữa một biển tiếng cười.

Cậu bé mếu máo:

"Cha ơi, mất lừa rồi…"

Juha đặt tay lên vai con, giọng bình thản như vừa học xong bài học đắt nhất đời mình:

"Ừ. Từ mai hai cha con ta cứ đi kiểu của ta. Còn thiên hạ, để họ nói cho khỏe miệng."

Góc tương tác

- Đoán câu chốt: đến chỗ "còn đúng một cách chưa ai chê", hãy dừng lại và đoán xem Juha sẽ làm gì. Đây là mẩu mà cái vô lý cuối cùng lại là kết luận hợp lô-gíc nhất của cả chuỗi.

- Cơ chế cười: chiều tất cả thì thành trò cười. Mỗi bước đi đều đúng theo lời một người, và cộng cả bốn bước lại thì thành một trò lố.

- Đối chiếu (M7): đây gần như là bản Ả Rập của "Đẽo cày giữa đường" (Việt Nam, đã có trên đĩa: ngu-ngon-viet/tales/03-deo-cay-giua-duong.md) — cùng một bài học, khác một con vật. Bên Việt Nam anh thợ mất cả gỗ lẫn nghề; bên này hai cha con mất con lừa. Mẩu này cũng lưu truyền dưới tên Nasreddin và có trong ngụ ngôn châu Âu — không nền văn hóa nào nhận được là bản gốc.

- Nghe kể (M8): bốn lời chê phải đọc bằng bốn giọng khác hẳn nhau, mỗi lời chắc nịch hơn lời trước — để người nghe cũng thấy lần nào cũng có lý.

Hết Chương 19

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 20
← TrướcTiếp →