🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Juha (Giu-ha) túng tiền, đành rao bán căn nhà của mình.

Một người nhà giàu đến xem, ưng ý ngay, trả giá rất hời. Hai bên ngồi xuống viết giấy bán nhà, có người làm chứng đàng hoàng.

Viết xong, Juha cầm bút, thêm vào cuối tờ giấy một dòng:

"Người bán giữ lại quyền sở hữu cái đinh đóng trên bức tường phòng khách, cùng quyền ra vào để trông nom cái đinh ấy."

Người mua đọc, phì cười.

"Ông này lạ. Cả căn nhà ông bán mà tiếc một cái đinh?"

"Cái đinh ấy là của cha tôi đóng. Tôi giữ làm kỷ niệm. Có gì đâu."

Người mua gật đầu cho xong, ký cái rụp. Một cái đinh thì đáng gì.

Ba hôm sau, gia đình mới dọn vào. Chiều hôm ấy, Juha gõ cửa.

"Chào bác. Tôi sang thăm cái đinh của tôi."

Ông ta vào phòng khách, ngắm cái đinh một lúc, phủi bụi cho nó, rồi về. Chủ nhà thấy hơi kỳ, nhưng cũng cười xòa.

Hôm sau Juha lại sang. Lần này ông mang theo một cái áo choàng cũ, treo lên đinh.

"Áo của tôi thì phải treo trên đinh của tôi chứ ạ."

Tuần sau, ông mang sang một túi hành khô, cũng treo lên đinh, để lủng lẳng giữa phòng khách. Rồi một xâu cá muối. Mùi bốc lên khắp nhà.

Rồi ông bắt đầu sang vào giữa bữa cơm. Rồi sang lúc nhà có khách. Có hôm ông sang lúc nửa đêm, gõ cửa ầm ầm, bảo tự dưng nhớ cái đinh quá không ngủ được.

Chủ nhà không chịu nổi nữa, chạy ra tòa kiện.

Quan tòa đọc kỹ tờ giấy bán nhà từ đầu đến cuối, đọc thêm một lần nữa cho chắc, rồi đặt tờ giấy xuống, thở dài:

"Giấy này ông ký, có người làm chứng. Trong giấy ghi rõ ràng: cái đinh không nằm trong phần bán. Tôi không xử khác được."

Chủ nhà quay sang Juha, gần như van:

"Ông bán nốt cho tôi cái đinh đi! Bao nhiêu tôi cũng trả!"

Juha vuốt râu, ngẫm nghĩ rất lâu, rồi lắc đầu:

"Nhà thì tôi bán rồi. Nhưng cái đinh thì vẫn là của tôi."

Góc tương tác

- Đoán câu chốt: đến chỗ chủ nhà năn nỉ "bao nhiêu tôi cũng trả", thử đoán Juha đáp gì. Ba đáp án nghe hợp lý là ba cái giá — chỉ có một đáp án khiến chủ nhà chết đứng.

- Cơ chế cười: điều khoản nhỏ giết cả giao kèo. Người mua thua ngay từ lúc cười xòa và ký bừa. Đây là mẩu Juha kinh điển bậc nhất của thế giới Ả Rập, và nó vẫn được nhắc đến mỗi khi người ta nói về chuyện đọc kỹ hợp đồng.

- Đối chiếu (M7): Juha và Nasreddin là hai nhánh của cùng một truyền thống đã hòa vào nhau — nhiều bản tiếng Ả Rập gọi hẳn ông là "Juha Nasreddin". Nhưng mẩu này thì truyền thống Ả Rập nhận rõ là của Juha. Xem mục 3.4 trong bible.md.

- Nghĩ thêm: Juha có lừa ai không? Ông viết rõ ràng, người kia đọc rồi mới ký. Vậy ai sai?

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →