🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

"Bíp bíp!"

Một đám bụi vàng cuộn lên giữa đường làng. Trong đám bụi có một cái mũi kính to đùng, một chiếc mũ da, và một khuôn mặt cóc đang cười ngoác đến tận mang tai.

Đó là Cóc. Công tử Cóc của Toad Hall.

Toad Hall là một dinh thự đẹp nhất vùng bờ sông. Có vườn, có chuồng ngựa, có bến thuyền riêng. Cóc giàu, Cóc tốt bụng, Cóc hào phóng. Chỉ có một điều: Cóc mê gì thì mê chết đi được, mà mê chẳng bao giờ lâu.

Năm ngoái là chèo thuyền. Cóc mua thuyền, sắm cả bộ áo thủy thủ. Được ba tuần thì chán.

Rồi tới xe ngựa mui trần. Cóc mua một chiếc màu vàng canari, sơn viền xanh, có bếp con và giường xếp bên trong. "Đây mới là cuộc sống!" Cóc tuyên bố. "Con đường bụi bặm! Chân trời rộng mở!"

Chuột Nước và Chuột Chũi đành chiều bạn, leo lên xe đi cùng.

Đi được nửa ngày thì tai họa tới.

"Bíp bíp!" — một chấm nhỏ ở cuối đường phóng tới nhanh như chớp, gầm rú, phun khói, rồi vụt qua. Con ngựa hoảng, xe lật nghiêng xuống rãnh, bát đĩa vỡ loảng xoảng.

Chuột Nước tức đến run người. Chuột Chũi lo cho con ngựa.

Còn Cóc thì ngồi bệt giữa đường, mắt lim dim, mồm lẩm bẩm: "Bíp... bíp..."

Thế là hết. Từ hôm ấy, Cóc chỉ còn biết đến ô tô.

Cóc mua chiếc thứ nhất. Đâm vào hàng rào. Chiếc thứ hai. Lao xuống ao. Chiếc thứ ba, thứ tư, thứ năm, thứ sáu. Đến chiếc thứ bảy thì bác sĩ đã quen mặt Cóc, mà cảnh sát cũng vậy.

Bác Lửng không chịu nổi nữa.

Một buổi sáng, bác cùng Chuột Nước và Chuột Chũi tới Toad Hall. Ba người lột bộ đồ lái xe của Cóc ra, dẫn cậu ta lên phòng, khóa trái cửa lại.

"Ở trong đó cho tới khi khỏi bệnh," bác Lửng nói.

Cóc khóc lóc. Cóc hứa hẹn. Cóc thề sẽ không bao giờ nhìn một chiếc ô tô nào nữa. Rồi Cóc giả ốm.

"Tôi sắp chết rồi..." Cóc rên rỉ. "Đi gọi bác sĩ hộ tôi... và cả luật sư nữa..."

Chuột Nước thương bạn, chạy đi gọi. Vừa ra khỏi cửa thì Cóc bật dậy như lò xo, nối khăn trải giường thành dây, tụt qua cửa sổ, và chạy mất.

Ra đến quán trọ đầu làng, Cóc thấy một chiếc ô tô đỏ đậu ngoài sân. Chủ xe đang ăn trưa bên trong.

Cóc chỉ định ngắm thôi. Rồi chỉ định sờ thôi. Rồi chỉ định ngồi lên thôi. Rồi tay Cóc đặt lên vô lăng, và...

"Bíp bíp!"

Lần này thì Cóc ra tòa.

Quan tòa đội tóc giả trắng, gõ búa đánh cốp. "Trộm xe. Lái ẩu. Cãi cảnh sát. Tổng cộng: hai mươi năm tù!"

Người ta dẫn Cóc qua những hành lang tối, xuống tận ngục sâu nhất của lâu đài cổ nhất nước Anh. Cửa sắt đóng sập. Cóc nằm lăn ra sàn rơm mà khóc.

"Ta là con cóc ngu ngốc nhất thế gian," Cóc nức nở. "Ôi Toad Hall của ta..."

Cóc bỏ ăn. Cóc khóc suốt.

Nhưng người cai ngục có một cô con gái tốt bụng, rất yêu quý các con vật. Cô nghe tiếng khóc, ghé mắt qua song sắt.

"Thôi nào, Cóc," cô nói. "Ăn chút bánh mì nướng đi. Nóng hổi này, có bơ chảy ra này."

Mùi bánh mì nướng phết bơ len qua song sắt. Cóc ngồi dậy, sụt sịt, rồi ăn hết sạch.

Cô gái nghĩ ra một kế. Bác cô là bà thợ giặt, tuần nào cũng vào ngục lấy quần áo bẩn. Cô mượn cho Cóc một chiếc váy hoa, một cái tạp dề, một cái khăn trùm đầu.

Cóc mặc vào. Cóc vốn tròn ủm, nên trông cũng ra dáng lắm.

Cóc xách giỏ quần áo, cúi mặt đi qua cổng. Lính gác cười trêu: "Bà thợ giặt hôm nay đi sớm nhỉ!" Cóc chỉ dám ậm ừ, rồi bước ra ngoài trời sáng.

Tự do!

Nhưng chưa xong. Người ta đã phát hiện ra, và tiếng chuông báo động vang khắp lâu đài.

Cóc chạy ra ga xe lửa, trèo đại lên một đoàn tàu. Chạy được một lúc thì phía sau xuất hiện một đầu máy khác, chở đầy lính gác và cảnh sát, đuổi rầm rập theo.

May thay, bác lái tàu là người tử tế. Nghe Cóc kể lể, bác cho tàu chạy hết tốc lực, rồi tới chỗ đường vòng qua rừng, bác phanh gấp: "Nhảy đi, mau!"

Cóc nhảy xuống bụi cây, lăn mấy vòng, và đoàn tàu kia lao vụt qua.

Cóc lếch thếch tìm đường về nhà. Đến bờ sông, Cóc gặp Chuột Nước, và được cho tắm rửa, thay đồ, ăn một bữa tử tế.

Rồi Chuột Nước nói, giọng buồn buồn: "Cóc này... Toad Hall không còn là của cậu nữa."

Trong lúc Cóc ngồi tù, lũ chồn và chồn hôi từ Rừng Hoang đã kéo tới. Chúng chiếm dinh thự, ăn hết đồ ăn, ngủ trên giường của Cóc, gác súng ngoài cửa sổ.

Cóc gầm lên đòi xông vào ngay. Bác Lửng giữ tay cậu lại.

"Bình tĩnh," bác nói. "Ta biết một điều mà chúng không biết."

Bác kể: dưới lòng đất có một đường hầm bí mật, do cha của Cóc đào từ xưa, chạy thẳng từ bờ sông vào tận trong phòng ăn của Toad Hall.

Đêm ấy, bốn người bạn cầm gậy, xách đèn, lặng lẽ bò qua đường hầm ẩm ướt.

Trên đầu họ vang lên tiếng lũ chồn hôi đang tiệc tùng, hò hét, đập bàn.

Bác Lửng đẩy nắp hầm. "Xông lên!"

Bốn cái bóng nhảy vọt ra giữa phòng ăn, gậy vung lên, la hét ầm ĩ. Lũ chồn hôi hoảng loạn, chui cả xuống gầm bàn, nhảy qua cửa sổ, chạy tán loạn về Rừng Hoang. Chỉ trong mấy phút, Toad Hall đã trở lại tay chủ cũ.

Ít hôm sau có một bữa tiệc mừng.

Ngày trước, Cóc sẽ soạn sẵn bảy bài diễn văn tự khen mình, và bốn bài hát cũng tự khen mình.

Nhưng lần này, Cóc đứng lên, đỏ mặt, và chỉ nói: "Cảm ơn các bạn. Tất cả là nhờ bác Lửng, nhờ Chuột Nước, nhờ Chuột Chũi. Tôi... tôi chẳng làm gì cả."

Rồi Cóc ngồi xuống.

Ba người bạn nhìn nhau, ngạc nhiên đến sững sờ. Bác Lửng gật gù, húng hắng ho một cái, và giấu một nụ cười sau cốc nước.

Từ đó Cóc vẫn là Cóc — vẫn ồn ào, vẫn hào phóng, vẫn thích khoe cái mũ da của mình. Nhưng mỗi lần nghe tiếng "bíp bíp" ngoài đường, Cóc lại rùng mình một cái, rồi quay vào nhà pha trà mời bạn.

Góc tương tác

(M6 — Đố vui) Cóc trốn khỏi ngục bằng cách cải trang thành ai? (Gợi ý: một người tuần nào cũng vào ngục lấy quần áo bẩn — bà thợ giặt!)

→ Cóc mắc rất nhiều lỗi, nhưng bạn bè không bỏ cậu. Và điều đáng quý nhất không phải là Cóc lấy lại được ngôi nhà, mà là cuối cùng Cóc đã biết nói hai chữ "cảm ơn".

Hết Chương 17

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 18
← TrướcTiếp →