🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hai nhà sư cùng đi trên đường.

Trời vừa mưa. Con đường lầy. Đến một khúc sông cạn, nước đục ngầu chảy xiết ngang lối.

Bên bờ có một cô gái đứng đó, áo lụa đẹp, dây lưng thắt gọn. Cô nhìn dòng nước, rồi nhìn đôi giày của mình, rồi lại nhìn dòng nước. Cô không dám bước.

Nhà sư lớn tuổi hơn dừng lại.

Ông nói mấy câu gì đó với cô — sách không chép là gì. Rồi ông bế cô lên, lội qua chỗ nước xiết, đặt cô xuống bờ bên kia.

Cô gái cảm ơn. Rồi cô đi đường của cô.

Hai nhà sư đi tiếp.

Người sư em không nói gì.

Họ đi qua một cánh đồng. Người sư em vẫn không nói gì.

Họ đi qua một khu rừng. Vẫn không nói gì.

Mặt trời xuống. Họ về tới chùa. Cửa chùa đã hiện ra trước mặt.

Đến lúc ấy người sư em mới không nhịn được nữa. Anh ta quay sang, và cả một ngày dồn vào một câu.

"Người xuất gia chúng ta không được gần đàn bà, nhất là gái trẻ và đẹp. Nguy hiểm lắm. Sao sư huynh lại làm như vậy?"

Người sư anh nhìn em mình.

Rồi ông nói:

"Ta đặt cô ấy xuống ở bờ sông từ sáng rồi. Sao đến giờ ông vẫn còn cõng?"

Truyện hết ở đó.

Cả ngày hôm ấy, chỉ có một người thật sự mang cô gái đi: người không hề chạm vào cô.

Người kia bế cô qua sông mất chừng mười bước chân, rồi đặt xuống, rồi quên. Người này không chạm một ngón tay, nhưng cõng cô suốt cánh đồng, suốt khu rừng, suốt buổi chiều, cho tới tận cửa chùa.

Cần nói cho công bằng: người sư em không sai về giới luật. Điều anh ta nói là đúng với quy củ nhà chùa. Ông sư anh không hề cãi lại điều đó, và cũng không nói giới luật là vô nghĩa.

Ông chỉ hỏi một câu về thời gian.

Ngẫm: Nhà sư anh không bảo em mình hãy buông xuống. Ông chỉ hỏi. Vì sao truyện dừng ở một câu hỏi, mà không dừng ở một lời khuyên?

Góc tương tác: Có chuyện gì xảy ra sáng nay — một câu nói, một ánh mắt, một tin nhắn — mà đến giờ bạn vẫn đang mang theo không? Nếu có ai hỏi bạn "sao đến giờ vẫn còn cõng", bạn sẽ trả lời thế nào?

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →