🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Buổi sáng thợ đến, Hân đang pha cà phê trong bếp thì nghe tiếng máy cắt bắt đầu rền lên từ phía tường ngăn đôi hai khoảnh sân. Tiếng rít kim loại cứa vào gạch nghe như ai đó đang cào móng tay lên bảng đen, khiến cô rùng mình nhưng không rời khỏi bếp ngay. Cô đứng đó thêm một phút, tay cầm cái muỗng khuấy chậm hơn bình thường, nhìn lớp bọt cà phê tan dần trong cốc.

Bên kia tường, tiếng mẹ Khoa chỉ đạo thợ vang sang: "Cẩn thận cái cột kia, đừng để nứt xuống nền nghe chưa." Rồi tiếng mẹ Hân đáp lại từ phía sân nhà mình: "Ừ anh ơi, đục từ từ thôi, gạch cũ dễ bể lắm."

Hai bà mẹ. Sau hai mươi mấy năm chiến tranh lạnh qua lại bức tường đó, giờ đứng chung nhau chỉ đạo thợ phá nó.

Hân đặt cốc cà phê xuống bàn, không uống nữa.

Cô ra sân.

Nắng sáng tháng Sáu đổ nghiêng qua mái tôn hàng xóm, vẽ những vệt sáng dài trên nền xi măng còn ướt sương đêm. Mùi đất ẩm quyện với mùi bụi gạch đã bắt đầu bay lên từ chỗ hai người thợ đang làm việc. Họ đục từng nhịp, nhát búa đều đặn như nhịp tim của ai đó đang cố giữ bình tĩnh.

Khoa đứng ở phía sân bên kia, tay đút túi quần, nhìn mấy người thợ làm. Anh mặc áo thun trắng, tóc chưa chải, trông như vừa mới ra khỏi giường năm phút trước. Khi thấy Hân bước ra, anh không nói gì. Chỉ gật đầu một cái, kiểu gật đầu của người đã quen nhau đủ lâu để không cần chào hỏi xã giao.

Hân cũng không nói gì. Cô đứng bên này, anh đứng bên kia, bức tường gạch cũ đứng giữa — nhưng không còn đứng lâu nữa.

Người thợ cả ra hiệu, và họ bắt đầu.

Tiếng búa đập vào gạch vang lên, đầu tiên là những âm thanh thăm dò, rón rén. Rồi khi lớp vữa ngoài bong ra, họ làm mạnh hơn. Từng viên gạch đỏ rơi xuống đất với tiếng bịch khô khan, bụi trắng bốc lên thành từng đám nhỏ rồi tan vào không khí buổi sáng. Mùi vữa cũ, mùi của thứ gì đó đã đứng yên mấy chục năm bỗng dưng bị khuấy lên, ngai ngái và quen thuộc đến mức kỳ lạ.

Hân nhớ ra mình đã từng bôi kẹo lên bức tường này hồi lớp Hai để trêu Khoa. Nhớ ra Khoa đã từng dùng cành cây chọc qua kẽ hở để cù vào tay cô. Nhớ ra lần cô trèo lên tường để ném trả cái thước kẻ mà anh ném sang phía cô trước, rồi trượt chân ngã xuống, xây xát cả đầu gối.

Bức tường này giữ nhiều thứ hơn cô nghĩ.

"Kìa." Khoa lên tiếng, giọng khẽ nhưng đủ để cô nghe. Anh chỉ vào một chỗ trên tường, phần còn chưa bị đục tới, khoảng ngang tầm vai người lớn nhưng tầm tay với của một đứa trẻ. Trên đó có một chữ "K" xước vào gạch, nét không đều, rõ ràng là tác phẩm của một đứa nhỏ dùng đinh hoặc đá nhọn.

Hân nhìn vào đó một lúc.

"Anh làm hồi mấy tuổi?" cô hỏi, giọng nghe lạ lạ trong miệng mình, không phải giọng bình thường cô dùng khi nói chuyện với anh.

"Hồi lớp Ba." Khoa cười khẽ. "Định khắc tên đầy đủ nhưng bị mẹ gọi vào ăn cơm, khắc được mỗi chữ đầu."

"Rồi em phát hiện ra anh dùng đinh của em để khắc đó." Hân nói, giọng bằng phẳng.

"Ừ. Em ném nó lại qua tường."

"Cái đinh đó bay trúng vào cái chậu kiểng của bà nội em rồi bể."

Khoa im một giây. "Anh không biết chuyện đó."

"Em biết anh không biết."

Họ nhìn chữ "K" thêm một lúc. Người thợ đang làm cách đó chừng hai mét, từng nhát búa đều đặn tiến dần về phía ký hiệu nhỏ xíu đó.

"Anh muốn xin thợ giữ lại viên gạch đó," Khoa nói. Không phải câu hỏi. Không hẳn là tuyên bố. Chỉ là nói ra thôi.

Hân nhìn sang anh. Anh vẫn nhìn vào tường, ánh sáng buổi sáng chiếu ngang mặt làm nổi rõ cái góc cằm quen thuộc mà bấy lâu nay cô cứ cố tình không nhìn.

"Để làm gì?" cô hỏi.

"Không biết." Anh nhún vai. "Để nhớ."

Hân lắc đầu. Một cái lắc đầu nhỏ, không mạnh, không dứt khoát lắm.

Nhưng cô không nói đừng làm vậy.

Khoa bước qua đống gạch vụn đang bắt đầu hình thành dưới chân, tiến lại chỗ người thợ cả, nói gì đó khẽ. Người thợ gật đầu, cẩn thận đục quanh viên gạch có chữ "K" thay vì đập thẳng vào. Vài phút sau, viên gạch đỏ cũ kỹ được tách ra nguyên vẹn, bụi vữa còn bám trên các cạnh.

Khoa cầm nó trên tay, lật qua lật lại.

Hân nhìn mà không nói gì.

Hai bà mẹ đứng cách đó vài bước, đang bàn về kiểu cổng nên dùng — sắt uốn hay gỗ tự nhiên. Họ nghiêng đầu vào nhau, tay vẽ hình trong không khí, giống hai người bạn lâu năm thay vì hai người hàng xóm từng không nhìn mặt nhau. Hân nhìn hai bà rồi cảm thấy có gì đó dịu lại ở trong ngực, một thứ căng thẳng mà cô mang theo lâu đến mức đã không còn nhận ra đó là căng thẳng nữa.

Công việc tiếp tục suốt buổi sáng. Từng đoạn tường đổ xuống. Bụi gạch bay, mùi vữa lan, tiếng búa xen lẫn tiếng radio nhỏ một người thợ mang theo phát nhạc xập xình từ những năm chín mươi. Nắng leo dần lên cao, hắt qua khoảng trống ngày càng rộng thêm giữa hai ngôi nhà.

Đến trưa, mẹ Hân kêu hai người vào ăn cơm. "Cả Khoa luôn, ngồi đây ăn cho vui."

Khoa nhìn sang Hân như hỏi ý kiến. Hân quay vào bếp mà không trả lời, nhưng cũng không nói không. Anh hiểu ý, đi vào.

Bữa cơm trưa có canh chua cá lóc, kho quẹt, rau muống xào tỏi. Mùi mắm kho quẹt đặc sệt lan ra cả phòng ăn nhỏ. Bốn người ngồi chung bàn lần đầu tiên trong lịch sử — hai bà mẹ bàn tiếp chuyện cái cổng, Hân ăn chậm hơn bình thường, Khoa gắp đồ ăn không nói gì nhưng thỉnh thoảng liếc sang cô.

Một lần cô bắt gặp cái nhìn đó.

Anh không nhìn đi ngay.

Cô nhìn xuống chén cơm.

Chiều xuống, khi nắng bắt đầu chuyển sang màu vàng cam và đổ dài bóng xuống sân, người thợ hoàn thành công đoạn cuối. Hàng rào thấp bằng sắt sơn đen, có cổng nhỏ ở giữa, đứng thay thế chỗ bức tường cũ. Không gian giữa hai ngôi nhà bỗng nhiên trở nên khác đi — vẫn là hai khoảnh sân riêng, nhưng mắt nhìn thấu qua nhau, ánh sáng chạy qua nhau, gió thổi qua nhau.

Rộng hơn. Và gần hơn. Cùng một lúc.

Hai bà mẹ đứng bên này bờ rào, gật đầu hài lòng. Người thợ cả nhắc lại lần cuối về keo trám khe hở dưới chân rào, dặn đợi xi măng khô mới dùng. Mẹ Hân dúi vào tay anh phong bì tiền thêm, mẹ Khoa cũng làm vậy từ phía bên kia.

Đám thợ thu dọn đồ nghề, xếp lên xe ba gác, tiếng máy nổ rồi đi khuất sau ngã tư đầu hẻm.

Và hai ngôi nhà đứng nhìn nhau lần đầu tiên qua hàng rào thấp.

Khoa bước lại gần, tay vẫn cầm viên gạch có chữ "K". Anh đứng bên kia hàng rào, nhìn qua những thanh sắt đen sang phía Hân. Khoảng cách giữa hai người lúc này chưa đến một mét, gần hơn nhiều so với cái bức tường cũ từng cho phép.

Anh mỉm cười.

Không phải cái cười trêu chọc hồi còn nhỏ. Không phải cái cười xã giao của người mới gặp lại. Là cái cười của người đang nhìn thấy điều gì đó mà từ lâu đã biết là ở đó nhưng chưa dám nhìn thẳng vào.

Hân quay đi.

Bước về phía cửa sau nhà mình, bước chậm, không vội. Tay cô chạm vào khung cửa, dừng lại một giây.

Rồi cô cũng cười — một mình, quay lưng lại, nụ cười của người không cần che giấu nữa vì đằng sau cô bây giờ không còn là bức tường cao ngăn tầm nhìn, mà chỉ là hàng rào thấp, và ai muốn nhìn thì cứ nhìn.

Viên gạch có chữ "K" nằm trong tay Khoa, ấm lên dưới nắng chiều.

Hết Chương 24

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 25
← TrướcTiếp →