🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hà Nội vào thu bằng cách thở ra nhẹ nhàng.

Không có lúc nào trời chuyển mùa rõ ràng — chỉ đến một buổi sáng nào đó, người ta nhận ra không khí đã khác. Ít ẩm hơn. Có chút se se dưới đáy gió. Bầu trời không còn trắng xóa mà chuyển sang màu xanh nhạt của giấy pơ-luya. Và những tán sấu trên phố Trần Hưng Đạo bắt đầu rụng lá xuống vỉa hè, từng chiếc, từng chiếc, như ai đó đang tháo dần những trang lịch cũ.

Hân dậy sớm hơn thường lệ.

Không có lý do cụ thể — chỉ là mắt tự mở, và không còn muốn nằm nữa. Cô ra ban công với chiếc bình tưới nhỏ màu xanh rêu, loại bình cô mua ở chợ Hôm hai năm trước vì thấy dễ thương, và từ đó chưa bao giờ muốn đổi cái khác dù vòi đã hơi xịt lệch sang bên phải.

Mấy chậu húng quế thơm ngát khi cô tưới. Cây kim tiền nhỏ nhắn ở góc ban công đã mọc thêm được hai lá mới từ tuần trước. Dàn mướp của bà Thoa hàng xóm phía đông đung đưa trên giàn tre, mấy quả mướp già đung đưa như những chiếc đèn lồng xanh bị gió thổi.

Buổi sáng Hà Nội nghe được. Đó là điều Hân nghĩ khi đứng ở đây.

Tiếng xe máy trên phố vẫn còn thưa, nhưng đã bắt đầu tăng dần như nước sôi từ từ — vài chiếc trước, rồi cả dòng. Tiếng rao bánh mỳ từ đâu đó vọng lại mơ hồ. Con mèo vàng nhà ông Hùng bên kia ngõ đang ngồi trên đầu tường gạch, mắt nhắm nghiền, tận hưởng một buổi sáng mà nó không cần giải thích cho ai.

Hân tưới xong chậu hoa giấy cuối cùng thì nghe tiếng động bên kia hàng rào.

Không phải tiếng ồn. Chỉ là tiếng bước chân trên sân gạch cũ — loại gạch bông hoa thời xưa mà nhà nào ở ngõ này cũng có, kêu lốp cốp nhẹ khi người lớn đi qua. Quen thuộc đến mức Hân nhận ra ngay mà không cần nhìn.

Khoa đứng bên kia hàng rào thấp.

Hàng rào đó cao chừng ngang ngực người lớn, xây bằng gạch đỏ sần sùi, trên đỉnh trát vữa đã loang lổ màu rêu theo năm tháng. Ngày trước, khi Hân còn nhỏ, đó là ranh giới thiêng liêng — bên này là lãnh thổ nhà cô, bên kia là lãnh thổ của kẻ thù không đội trời chung. Bây giờ nhìn lại, cái hàng rào ấy chỉ cao đến ngang ngực, và cô không hiểu nổi tại sao hồi xưa nó lại có vẻ ngăn cách đến thế.

Khoa cầm hai ly cà phê. Tay anh giơ một ly về phía cô — không nói gì, chỉ nhíu mày hỏi bằng ánh mắt.

Hân đặt bình tưới xuống. Bước đến gần.

Ly cà phê ấm trong tay, mùi thơm thoáng lên ngay khi cô cầm — không phải mùi cà phê rang xay thông thường của mấy quán vỉa hè. Đậm hơn, có chút axit trái cây nhẹ, và một vị gì đó cô biết mình đã từng uống trước rồi.

"Úc?" cô hỏi.

"Ừ." Khoa nhấp ly mình. "Rang bởi một chỗ ở Melbourne. Anh đặt mang về. Biết em hay uống loại này."

Hân không trả lời. Nhưng cô đứng yên, không bước đi.

Đó là đủ rồi.

Họ đứng mỗi người một bên hàng rào, mỗi người nhìn về một hướng khác nhau — Hân nhìn ra ngõ, Khoa nhìn lên mái nhà nơi mấy con chim sẻ đang tranh nhau chỗ đứng trên ăng-ten cũ. Không ai cần phải lấp đầy im lặng. Đây không phải loại im lặng khó chịu đòi hỏi ai đó phải nói gì đó cho có. Đây là loại im lặng được phép tồn tại vì không ai còn phải chứng minh gì nữa.

Cà phê Hân uống chậm. Vị đắng nhẹ ở đầu lưỡi, hậu vị thơm kéo dài. Cô nhớ lần đầu anh mang cà phê sang — anh pha sai, ngọt quá, và cô uống một ngụm rồi đặt xuống không nói gì. Hôm sau anh mang ly khác, ít đường hơn. Vẫn chưa đúng. Nhưng anh không hỏi lại — chỉ quan sát, và thử lại, và lần này thì đúng.

Cô không biết anh mất bao lâu để học điều đó. Và cô không hỏi.

"Ban công em mùa thu trông khác." Khoa nói, không quay đầu.

"Khác sao?"

"Xanh hơn. Mấy chậu cây đó."

Hân nhìn xuống mấy chậu cây mình vừa tưới. Cô không nghĩ nhiều về chúng — chỉ tưới vì thói quen, vì buổi sáng cần có việc gì đó để làm trước khi đầu óc bắt đầu nghĩ ngợi đủ thứ. Nhưng nhìn lại thì đúng là xanh thật. Cái xanh của mùa thu Hà Nội — không phải màu xanh chói của hè, mà là xanh trầm, nhẫn nại, như thứ gì đó đã quyết định ở lại dù mùa đang chuyển.

"Anh về bao lâu lần này?" cô hỏi.

Câu hỏi cũ. Câu hỏi cô đã hỏi nhiều lần, và anh đã trả lời nhiều kiểu khác nhau. Nhưng lần này cô hỏi không phải vì lo anh sẽ đi. Chỉ vì muốn biết.

"Lần này thì không có lịch cụ thể." Khoa giơ ly cà phê lên nhìn xuyên qua — ánh sáng buổi sáng lọc qua lớp cà phê đen thành màu nâu hổ phách. "Công ty cho làm remote. Anh muốn thử xem Hà Nội thế nào khi mình thực sự sống ở đây, không phải chỉ ghé qua."

"Anh chưa bao giờ thực sự sống ở đây?"

"Hồi nhỏ là sống. Nhưng hồi nhỏ chưa chọn — chỉ ở vì đương nhiên ở. Bây giờ mới là chọn."

Hân nghĩ về điều đó trong lúc nhấp thêm ngụm cà phê. Có gì đó trong cách anh nói — giọng điềm tĩnh, không nhấn mạnh, như người đã nghĩ kỹ từ lâu rồi mới nói ra — khiến cô tin đây không phải câu nói cho có.

Phố ngoài kia bắt đầu đông hơn. Mấy đứa trẻ đi học muộn đạp xe qua ngõ, tiếng líu ríu vang rồi mất. Bà bán bún chả quen đẩy xe qua với tiếng lách cách của nồi than, mùi thịt nướng loang ra trong không khí mát sớm. Hân ngửi thấy và nghĩ mình có thể ăn bún chả sáng hôm nay.

"Hôm trước mẹ anh có nói," Khoa bắt đầu, rồi dừng lại.

Hân đợi.

"Bà nói bức tường cũ hồi xưa nhà mình xây chung — cái tường bê tông cao ngăn ban công — thực ra là do ông nội anh đề xuất. Không phải để ngăn cách. Là vì hồi đó mưa từ hướng đông hay hắt vào, ông muốn chắn gió cho cả hai nhà."

Hân nhìn về phía góc ban công, nơi vết tường cũ vẫn còn để lại một đường xám trên nền gạch — dấu tích của cái bức tường anh và cô đã nhìn từ hai phía suốt bao nhiêu năm. Hai nhà cùng hạ xuống năm ngoái, không cần bàn bạc nhiều, như một điều cả hai ngầm hiểu đã đến lúc làm.

"Vậy là cái tường đó không phải vì ghét nhau."

"Ừ." Khoa khẽ cười. Nụ cười ít khi thấy — không phải loại cười rộng miệng, chỉ là một chút cong ở khóe, đủ để biết anh đang thấy buồn cười mà không muốn làm to chuyện. "Nhưng bọn mình lại quyết định ghét nhau vì nó."

Hân không biết mình có nên cười không. Cuối cùng cô cũng cười — nhẹ, khẽ, loại cười của người nhận ra mình đã từng nghiêm trọng hóa một chuyện ngớ ngẩn đến mức nào mà không biết.

"Hồi mẫu giáo anh đẩy em ngã ở sân chơi."

"Em cắn anh trước."

"Anh giật đồ chơi của em trước."

"Em—" Khoa dừng. Nhìn cô. "Em đúng. Anh không còn nhớ lý do ban đầu nữa rồi."

"Em cũng không."

Gió nhẹ đi qua ngõ, đủ để lay những chậu hoa giấy và cuốn theo mùi hoa sữa từ cuối phố — một mùi quen đến mức Hân chỉ nhận ra khi gió mang nó lại gần. Mùa thu Hà Nội có cái mùi này, và không nơi nào khác có. Cô đã sống hai năm ở Sài Gòn và không lần nào không nhớ mùi hoa sữa buổi sáng.

Ly cà phê cô gần cạn. Hân uống ngụm cuối, để vị đắng nhẹ đọng lại ở cuống họng một lúc trước khi tan đi.

"Cảm ơn cà phê," cô nói.

"Không cần cảm ơn."

"Anh học pha bao lâu?"

Khoa nhìn ly của mình. "Ba tuần. Mấy lần đầu đổ đi hết. Rang xay cũng có tỷ lệ — anh phải hỏi người bán bên Úc trước khi về."

Ba tuần. Cô không nghĩ anh mất công đến thế. Cô tưởng chỉ là anh nhớ cô hay uống loại gì và mang về. Không ngờ là có cả việc học pha.

"Anh muốn làm đúng," anh nói thêm, nhẹ nhàng như thể chỉ giải thích một việc bình thường. "Làm đúng ngay từ đầu."

Hân nhìn sang — anh không nhìn lại cô, vẫn nhìn ra phía ngõ. Buổi sáng đổ ánh vàng nhạt xuống mái tóc anh, xuống bờ vai áo flannel cũ anh mặc như thể không chú ý mình đang mặc gì. Anh trông giống một người đã quen với việc đứng yên ở đây — như thể đây là nơi anh đã đứng từ lâu, không phải nơi anh mới quay về.

Cô đặt ly cà phê rỗng lên mặt tường hàng rào — giữa hai phía, không thuộc về bên nào. Một cử chỉ nhỏ không cần giải thích.

"Em phải vào chuẩn bị đi làm," cô nói.

"Ừ."

"Hôm nay anh làm việc từ nhà?"

"Ừ. Họp online buổi chiều, sáng rảnh."

Hân cầm bình tưới, quay vào. Rồi dừng ở cửa ban công.

"Nếu mai anh pha thêm," cô nói mà không quay lại, "thì cũng được."

Không có gì thêm sau câu đó. Cô bước vào trong, để cánh cửa ban công hé mở vì gió mùa thu buổi sáng vẫn còn mát và dễ chịu, và mùi hoa sữa vẫn còn đang trôi vào từ phía ngõ.

Bên kia hàng rào, Khoa đứng thêm một lúc. Anh uống nốt phần cà phê còn lại trong ly, nhìn lên bầu trời xanh của Hà Nội tháng chín — loại xanh mà anh đã mang theo trong đầu suốt mười năm ở xứ người, và không lần nào tìm thấy ở đâu khác.

Hai nhà. Hai người. Một hàng rào thấp không cần phá bỏ — và không ai cần phá bỏ nó, vì qua đó đã đủ rồi.

Buổi sáng tiếp tục. Phố ngõ tiếp tục. Hà Nội vào thu bằng cách thở ra nhẹ nhàng, và không ai cần giải thích điều đó cho ai cả.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Bạn đã đọc hết truyện ✨

← TrướcHết truyện