🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ba ngày.

Bảy mươi hai tiếng đồng hồ mà Hân đếm không phải bằng giờ, không phải bằng bữa ăn, mà bằng âm thanh — hoặc đúng hơn, bằng sự vắng lặng của một âm thanh cô đã quen mà không hay.

Tiếng động cơ xe máy của Khoa lúc sáu giờ ba mươi sáng. Tiếng chổi quét sân nhà bên mỗi buổi chiều muộn. Đôi khi là tiếng nhạc vọng qua kẽ tường, thứ nhạc không lời mà cô không biết tên nhưng có thể nhận ra ngay sau hai nốt đầu. Ba ngày qua, tất cả đều im.

Sáng thứ nhất, Hân tự nhủ: bình thường thôi. Anh ta bận việc gì đó.

Chiều thứ hai, Hân nhìn ra sân, thấy cái xe máy đỏ vẫn đứng yên dưới mái hiên nhà bên. Tức là Khoa ở nhà. Tức là anh ta không bận. Tức là anh ta đang chủ động im.

Tối thứ ba, Hân gọi cho Linh.

"Mày gọi muộn vậy, chuyện gì vậy?" Giọng Linh ở đầu dây hơi khàn, rõ ràng vừa ngủ dậy dù mới chín giờ tối.

"Tao cần nói chuyện."

Linh im một giây. Với con người đã quen với giọng Hân suốt mười lăm năm — từ hồi cấp hai cho đến bây giờ — chỉ một giây đó đủ để hiểu đây không phải chuyện bình thường.

"Tao ra ban công. Chờ tao."

Hân ngồi trên giường, lưng dựa vào tường đầu giường, nhìn trần nhà. Bóng đèn vàng hắt ánh sáng mềm xuống cái phòng nhỏ mà cô đã sống ở đây hai mươi sáu năm. Góc bên phải là cái kệ sách cô không còn đọc nhiều nữa. Góc bên trái là cửa sổ nhìn sang mái nhà bên cạnh — nhà của Khoa.

Rèm kéo kín. Hân không kéo rèm ra.

"Được rồi," giọng Linh trở lại, tiếng gió ban công thổi nhẹ vào micro. "Kể tao nghe."

Hân kể. Không phải theo thứ tự thời gian, không phải theo kiểu tường thuật rõ ràng — cô kể theo kiểu mà ký ức thực sự hoạt động, nhảy qua lại, dừng lại ở những chi tiết kỳ lạ mà tự cô cũng không hiểu sao mình nhớ rõ đến vậy.

Mùi cà phê pha phin buổi sáng Khoa mang sang, thứ mùi rang đậm hơn hẳn cà phê cô vẫn uống, như thể ai đó cẩn thận hơn trong từng bước ủ.

Cái đêm Khoa nấu cháo — không phải cháo trắng ăn cho có mà là cháo gà thật sự có gừng, có tiêu, có hành lá thái mỏng — và ngồi đó xem cô ăn hết tô đầu rồi lặng lẽ múc tô thứ hai mà không hỏi.

Câu nói trong mưa. Cô kể cả cái cách mưa rơi hôm đó — không phải mưa lớn ào ạt mà là mưa bụi Sài Gòn buổi chiều, thứ mưa làm ướt áo trước khi người ta kịp nhận ra, và anh ta đứng dưới mái hiên hàng xóm, không chạy vào nhà, nhìn cô, và nói.

Linh nghe hết. Không ngắt lời.

"Rồi ảnh nói câu đó xong thì sao?" Linh hỏi.

"Rồi ảnh đi vào nhà."

"Mày có nói gì không?"

"Không."

"Mày có nhìn ảnh không?"

Hân dừng lại. "Có. Nhưng ảnh không quay lại nhìn."

Một tiếng thở dài từ đầu dây — không phải thở dài chán nản, mà kiểu thở dài của người đang cố gắng không cười.

"Hân."

"Gì?"

"Mày có thích ảnh không?"

Câu hỏi đơn giản đến mức Hân gần như phản xạ định trả lời. Nhưng miệng cô mở ra rồi lại đóng lại.

Cô nhìn trần nhà.

Bóng đèn vàng. Vết ố nước nhỏ ở góc phải từ hồi năm ngoái mái nhà bị dột, đã vá rồi nhưng vết loang vẫn còn. Cái quạt trần quay chậm, lá quạt nhựa cũ đã bắt đầu rung nhẹ ở vòng quay tốc độ ba.

"Hân?" Linh gọi lại.

"Tao đang nghĩ."

"Mày đang nghĩ cái câu hỏi đó — câu mà người bình thường chỉ mất ba giây để trả lời?"

Hân nhắm mắt lại.

Mười phút. Có lẽ không đúng mười phút, nhưng đủ lâu để Linh ở đầu dây kia bắt đầu thổi nguội ly trà, tiếng sứ chạm nhẹ nghe rõ qua điện thoại.

"Có," Hân cuối cùng nói. Giọng cô phẳng đến mức kỳ lạ, như thể cô đang đọc một con số trên bảng điện tử chứ không phải thừa nhận điều gì đó đã nằm trong ngực cô từ lâu hơn cô muốn nhớ. "Tao thích ảnh."

Linh không reo lên. Linh cũng không nói "tao biết mà". Linh chỉ im một giây, rồi hỏi khẽ: "Mày có sợ không?"

"Sợ cái gì?"

"Sợ mọi thứ. Sợ nói ra rồi hỏng. Sợ không nói rồi cũng hỏng theo kiểu khác."

Hân không trả lời câu đó. Nhưng hai người đều hiểu sự im lặng đó là câu trả lời rồi.

Họ nói thêm một tiếng rưỡi nữa. Về những thứ không liên quan — chuyện Linh đang cân nhắc đổi việc, chuyện quán ăn mới mở gần nhà Hân nghe nói bún bò ngon, chuyện thời tiết Sài Gòn tháng này kỳ lạ, mưa cứ đến đúng năm giờ chiều rồi tạnh trước sáu giờ như đặt hẹn.

Khi cúp máy, Hân nằm xuống giường nhưng không ngủ được.

Cửa sổ vẫn kéo rèm. Bên ngoài, đêm Sài Gòn không bao giờ hoàn toàn yên tĩnh — tiếng xe đằng xa, tiếng chó nhà ai đó sủa hai tiếng rồi thôi, tiếng mưa bắt đầu rơi lần nữa trên mái tôn nhà bếp vọng lên nhịp đều đều như tiếng đồng hồ.

Và nhà bên — im.

Không phải im theo kiểu vắng người. Mà im theo kiểu có người đang cố tình không gây tiếng động.

Hân không biết mình nằm đó bao lâu. Cô nhìn rèm cửa sổ, thứ vải màu kem đã bạc nhẹ theo năm tháng, viền dưới có một chỗ sờn nhỏ mà mẹ cô cứ định thay mà chưa thay. Phía sau tấm rèm đó là khung cửa sổ, và phía sau khung cửa sổ là mái nhà bên, và bên dưới mái nhà đó là một căn phòng mà cô chưa bao giờ vào, có một người đàn ông cô đã ghét suốt mười năm đầu đời và bắt đầu quen hơi suốt mấy tháng gần đây.

Nhà bên im ắng thì cô cảm thấy thiếu thứ gì đó.

Cô nhận ra điều đó lúc nào không hay — không phải trong một khoảnh khắc lãng mạn nào đó, không phải lúc Khoa nói câu đó dưới mưa, không phải lúc cô ăn tô cháo thứ hai và cố tình ăn chậm để không phải kết thúc cái buổi tối đó. Mà là ngay bây giờ, nằm một mình trong phòng tối, nghe mưa rơi trên mái tôn và nhận ra âm thanh quen thuộc nhất của ba ngày qua là sự vắng lặng của nhà bên.

Không có ai ép cô quyết định gì vào đêm đó.

Không có khoảnh khắc kịch tính nào — không có bài nhạc chợt vang lên đúng lúc, không có mưa đổ ập xuống như phim, không có ai đứng ở cửa chờ cô.

Chỉ có Hân nằm trong bóng tối, nghe mưa, và nhận ra rằng mình đã biết câu trả lời từ trước khi Linh hỏi. Cô chỉ mất mười phút vì cô không muốn biết — vì biết rồi thì phải làm gì đó với nó, và làm gì đó thì có thể hỏng, và nếu hỏng thì không chỉ mất người đàn ông ở nhà bên mà mất cả cái cảm giác an toàn của một thứ chưa được gọi tên.

Nhưng không gọi tên nó cũng không làm nó biến mất.

Hân ngồi dậy trong bóng tối, với tay kéo rèm ra.

Mưa đêm Sài Gòn lấp lánh dưới ánh đèn đường, những hạt nước nhỏ như bụi bám vào lưới cửa sổ tạo thành màng mờ ướt. Mái nhà bên tối. Không có ánh đèn nào lọt qua khe cửa sổ phòng anh ta.

Muộn rồi. Chắc anh ta ngủ.

Hân nhìn mái nhà đó một lúc, rồi thả rèm xuống, nằm lại.

Sáng mai, cô nghĩ. Không nhất thiết phải là một câu dài. Không nhất thiết phải là một buổi ngồi xuống nói chuyện nghiêm túc. Chỉ cần cô mở cửa trước anh ta một chút — không phải mở toàn bộ, chỉ hé một khe — thì người kia sẽ hiểu.

Cô đã biết Khoa đủ lâu. Anh ta không cần người ta mở cả cánh cửa mới chịu bước vào.

Hân nhắm mắt lại, lần đầu tiên trong ba ngày nghe tiếng mưa mà không thấy nặng ngực.

Bên ngoài, mưa vẫn rơi đều trên mái tôn — nhịp đều đặn, kiên nhẫn, như thể nó sẵn sàng chờ bao lâu cũng được.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →