Cơn mưa đến không báo trước.
Mới chiều còn nắng gắt, cái nắng cuối tháng Tám oi nồng bám vào da như hơi dầu nóng. Vậy mà tới bốn giờ rưỡi, trời sầm lại trong vòng mười lăm phút, rồi sấm đổ xuống một phát điếc tai — và mưa trút như ai lật nguyên một cái thau nước khổng lồ xuống mái nhà.
Hân nghe tiếng rầm đầu tiên từ trong bếp.
Không phải tiếng sấm. Tiếng rầm khác — khô, gãy, như tấm tôn cũ không còn chịu được nữa.
Cô chạy ra hiên, nhìn lên: góc mái bên trái của khoảng nối giữa nhà chính và bếp đã sụp xuống một mảng, tôn cong vênh, nước mưa đổ thẳng vào góc tường, ướt sũng cả mấy thùng gạo bà Loan — mẹ Hân — để dành từ trước Tết.
"Trời ơi."
Hân chạy vào bếp lôi cái bạt nhựa xanh ra. Tay cầm bạt, tay cầm sào tre, cô bước ra sân — mưa lớn tới mức nhìn sang nhà hàng xóm chỉ thấy màu xám nhòa.
"Mày cần tao không?"
Giọng từ phía bức tường chung. Khoa đứng bên kia, áo thun xám ướt hết phần vai, tóc dán vào trán. Không biết anh đứng đó từ lúc nào.
Hân nhìn lên mái tôn cong, nhìn xuống cái bạt trong tay, nhìn sang Khoa.
"Cần," cô nói, không nghĩ thêm.
Khoa trèo qua tường trong ba giây.
Họ làm việc suốt hai tiếng.
Không nói chuyện nhiều — không có thời gian, không có hơi. Mưa quá lớn, nói phải hét, mà hét thì lãng phí sức. Khoa leo lên mái, Hân bên dưới giữ bạt và đưa dây. Anh buộc bạt vào mấy cái móc sắt gỉ ở đầu xà, tay anh nhanh và quen — cái kiểu tay của người đã từng làm việc tay chân, không phải kiểu tay ngồi bàn giấy. Hân cầm đầu dây bên dưới, kéo căng theo hiệu anh ra dấu, không hỏi, không đoán sai lần nào.
Nước mưa chảy dọc sống mũi, vào cổ áo, xuống lưng lạnh buốt.
Mùi tôn hoen gỉ gặp nước bốc lên hăng hắc, trộn với mùi đất ướt từ cái sân gạch cũ của nhà Hân — cái mùi mà Hân nhớ từ hồi nhỏ, mỗi lần mưa lớn bà nội lại đứng hiên nhìn ra và nói "mưa thiệt, mưa giả tạo thì không mùi vậy được."
Lần này không có bà nội. Chỉ có Khoa trên mái và Hân dưới sân.
Tấm bạt căng được. Nước mưa không còn đổ thẳng xuống góc bếp.
Khoa tụt xuống từ cái thang gỗ kêu cọt kẹt, nhảy xuống sân, đứng cạnh Hân. Cả hai người ướt từ đầu tới chân, nước nhỏ giọt từ tóc, từ khuỷu tay, từ mép áo.
"Xong rồi," anh nói.
"Ừ," Hân nói.
Họ đứng đó thêm vài giây, nhìn lên tấm bạt xanh phồng theo gió, nghe tiếng mưa đập vào nó như tiếng trống. Rồi Hân quay vào, Khoa đi theo — không ai nói gì, cứ như chuyện Khoa vào nhà Hân là việc tự nhiên nhất thế giới.
Hiên trước nhà Hân có cái băng gỗ cũ, sơn xanh bong tróc, đặt cạnh mấy chậu hoa giấy mà bà Loan trồng từ năm ngoái. Hân mang ra hai cái ly, đổ nước lọc từ bình, đưa cho Khoa một ly rồi ngồi xuống đầu kia.
Mưa vẫn còn, nhưng nhỏ hơn. Gió thổi hắt vào hiên, mang theo cái lạnh ẩm của cuối tháng Tám — thứ lạnh không phải mùa đông, chỉ đủ để người ta biết mình đang ướt.
Khoa uống nước, nhìn ra mưa.
Hân uống nước, nhìn vào ly.
Một phút. Hai phút.
"Hôm qua mày gặp Phong," Khoa nói. Không phải câu hỏi. Giọng anh bình, nhưng không phải bình thản — là kiểu bình của người đang giữ thứ gì đó lại.
Hân không giật mình. Cô đã đợi câu này — không biết từ bao giờ, nhưng đợi.
"Ừ," cô nói. "Phong nhắn muốn gặp, tao gặp."
"Có gì không?"
Hân ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào mặt Khoa. Anh không nhìn lại — vẫn nhìn ra mưa, nhưng hàm anh hơi căng.
"Không có gì," cô nói. "Phong muốn nói chuyện lại. Tao nghe xong, nói không. Về."
"Vậy thôi?"
"Vậy thôi."
Im lặng kéo dài hơn lần trước. Tiếng mưa trên mái tôn nhà hàng xóm bên kia, tiếng nước chảy xuống máng xối, tiếng con chó nhà cuối hẻm sủa một tiếng rồi thôi.
"Mày không muốn thử lại với nó à?" Khoa hỏi, lần này giọng khác — nhẹ hơn, cẩn thận hơn. Kiểu giọng của người hỏi mà không thực sự muốn nghe câu trả lời khác với câu mình đang mong.
Hân nhìn xuống ly nước.
"Không," cô nói. "Không phải vì ghét hay còn giận. Chỉ là… không muốn. Như thể đã hết rồi, hết hoàn toàn, và tao biết mình không muốn cố thêm."
Khoa không nói gì.
"Mày hỏi vì tò mò hay vì lý do khác?" Hân hỏi thẳng, vì cô cũng là người hay hỏi thẳng — cái tính đó không thay đổi từ hồi nhỏ tới giờ.
Khoa xoay cái ly trong tay. Một vòng. Hai vòng. Ngón cái anh gõ nhẹ vào thành ly, nhịp không đều.
Rồi anh nói.
"Tao không muốn mày gặp người khác."
Câu ngắn. Giọng không lớn. Nói xong anh không nhìn vào mặt Hân — vẫn nhìn ra cơn mưa, nhưng tai anh đỏ lên, cái đỏ từ từ lan ra từ dái tai xuống cổ.
Hân không thở.
Không phải vì bất ngờ hoàn toàn — có một phần của cô đã ngờ ngợ từ mấy tuần trước, từ cái nhìn anh đưa qua hàng rào bữa cô mặc cái áo trắng đi làm về, từ lần anh chủ động mang trả cái rổ tre mà lẽ ra cứ để đó cũng không ai để ý. Ngờ ngợ — nhưng ngờ và nghe tận tai là hai chuyện khác nhau hoàn toàn.
"Khoa," cô nói, giọng cô không run nhưng chậm, từng chữ một như người đang đi trên đường ướt trơn.
"Tao biết tao nói cái này kỳ," anh ngắt lời, giọng vẫn bình nhưng nhanh hơn — kiểu nhanh của người sợ nếu dừng lại sẽ không nói tiếp được. "Tao cũng không biết gọi nó là cái gì. Nhưng mỗi lần mày nhắc tới Phong, hay mày ra ngoài về muộn, hay hôm qua mày nhắn tao là mày đi gặp người cũ — tao ngồi trong nhà tao, tao thấy không chịu được."
Anh dừng.
Hít thở.
"Không phải tình yêu to lớn hay cái gì như trong phim," anh nói tiếp, chậm hơn, như đang dịch từ một thứ ngôn ngữ khác sang tiếng Việt. "Chỉ là tao không muốn mày gặp người khác. Câu đó là thật. Còn tao sợ nói ra — câu đó cũng thật."
Gió thổi vào hiên, mang mấy giọt mưa bắn nhẹ vào mu bàn tay Hân.
Cô nhìn bàn tay mình — còn vệt bùn từ hồi kéo dây bạt, móng tay trái bị sứt góc nhỏ vì vướng vào đinh. Nhìn sang tay Khoa đặt trên đùi — mu bàn tay anh cũng có vết trầy đỏ từ hồi leo mái, anh không nhắc, không kêu.
"Mày ngốc," Hân nói.
Khoa quay sang nhìn cô lần đầu tiên từ khi anh nói câu đó.
"Mày chờ đến lúc tao ướt như chuột lột, tóc rũ xuống mặt, áo bẩn be bét, mới nói câu đó," cô nói. Giọng cô không giận. Không phải giọng đùa hoàn toàn. Ở giữa — thứ giọng của người đang che đi một thứ bắt đầu run bên trong.
Khoa không cười. Chỉ nhìn cô.
"Tao không chờ," anh nói. "Tao không có kế hoạch. Tự nhiên nó ra."
Hân nhìn lại anh. Đôi mắt anh không che giấu gì — không phải vì anh giỏi diễn mà vì anh không diễn. Đó là thứ cô nhận ra ở Khoa từ hồi còn tranh nhau cái chỗ ngồi đầu hẻm — anh không giỏi giả vờ. Hồi nhỏ ghét nhau thật, thì ghét ra mặt. Bây giờ nói sợ, thì giọng run thật.
"Tao cần suy nghĩ," Hân nói.
"Ừ," Khoa nói, không ép thêm.
"Không phải vì tao không… không phải vì câu đó không có tác dụng gì," cô nói, cẩn thận hơn. "Mà vì tao cần biết mình nghĩ gì trước khi nói lại."
Khoa gật đầu.
Họ ngồi yên thêm một lúc. Mưa đã nhỏ hẳn, còn lất phất, kiểu mưa cuối cơn chỉ đủ để giữ mặt đường còn ướt và không khí còn ngậm mùi đất. Tiếng xe máy từ đầu hẻm vọng vào, ai đó về muộn, tiếng máy nổ lạch tạch rồi tắt.
Khoa đứng dậy, đặt ly nước xuống bậc thềm.
"Tao về."
"Ừ."
Anh bước ra sân, đi về phía tường chung. Dừng lại.
"Cái mái đó tạm được tới cuối tuần thôi. Mày kêu thợ sớm đi."
Hân nhìn theo lưng anh — áo thun xám còn ướt, in sát vào vai, cái vai mà hai tiếng vừa rồi kéo dây buộc bạt trong mưa mà không một lần phàn nàn.
"Khoa."
Anh quay lại.
"Cảm ơn," cô nói.
Anh nhìn cô một giây. Rồi gật đầu, leo qua tường, biến vào phía nhà anh.
Hân ngồi lại một mình trên cái băng gỗ xanh bong tróc. Tay cầm ly nước đã hết, nhưng cô vẫn giữ. Bên kia bức tường, có tiếng cửa sau nhà anh đóng lại — khẽ, không đập.
Mưa tạnh hẳn. Mùi đất ướt còn đó, nặng và thật, như thứ không thể giả vờ.
Hân nhìn lên tấm bạt xanh căng qua góc mái — còn đó, chắc chắn, buộc bởi bàn tay không hỏi trước khi làm.
Cô nghĩ: có những thứ người ta không nói được lúc trời nắng, chỉ nói được khi đang ướt, đang mệt, đang không còn sức để giữ lại nữa.
Và cô nghĩ thứ đó, đôi khi, lại là thật nhất.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 20 →