🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tin nhắn đến lúc mười một giờ trưa, khi Hân đang ngồi giữa đống hồ sơ kiểm toán chưa hoàn thành, ngón tay gõ phím đều đặn như người máy.

"Han oi, minh dang o Ha Noi cong tac 3 ngay. Co the gap nhau toi nay khong? Lau roi khong gap."

Hân nhìn cái tên hiện lên trên màn hình điện thoại. Minh Đức. Ba chữ ấy không gây ra cơn bão cảm xúc như Hân tưởng — chỉ là một làn sóng nhỏ, lăn qua rồi tan. Bốn năm. Bốn năm kể từ cái buổi chiều hai người ngồi trong quán cà phê ở quận Ba, uống cà phê đá nói những câu lịch sự trước khi nói lời chia tay. Không có nước mắt. Không có tiếng cửa đóng sầm. Chỉ là hai con người nhận ra mình đã đi quá xa theo hai hướng khác nhau mà không ai để ý.

Hân trả lời sau năm phút suy nghĩ: "Được. 7 giờ tối, em chọn chỗ nhé."

Không có gì sai. Họ là bạn. Đã từng là bạn trước khi là người yêu, và sau khi chia tay vẫn là bạn — loại bạn gặp nhau vài tháng một lần, hỏi thăm công việc, chia sẻ ảnh du lịch trên mạng xã hội. Không có gì sai cả.

Hân tự nhủ như vậy rồi bỏ điện thoại xuống, quay lại đống hồ sơ.

Chiều tối tháng Sáu ở Hà Nội oi nồng như hơi thở của ai đó đứng sát sau lưng. Không khí nặng mùi nhựa đường pha lẫn hơi nước từ mấy chậu hoa mẹ Hân trồng dọc hiên nhà. Tiếng ve kêu rả rích từ cây sấu già đầu ngõ, đơn điệu như nhạc nền của một buổi chiều không có gì xảy ra.

Nhưng mẹ Hân thì lại đang có chuyện muốn kể.

Bà sang nhà hàng xóm mượn cái rổ tre từ sáng, và như mọi khi, cuộc mượn rổ kéo dài thành một buổi ngồi uống trà kể chuyện. Bà Lan — mẹ Khoa — là người nghe giỏi và hỏi đúng chỗ, nên mẹ Hân kể hết, từ chuyện cái rổ đến chuyện tối nay con gái đi ăn với "đứa bạn trai cũ từ Sài Gòn ra."

Khoa đang ngồi trong phòng xem bản thiết kế trên laptop thì nghe loáng thoáng câu ấy qua cửa sổ.

Anh dừng lại. Ngón tay không kéo thêm nữa. Mắt vẫn nhìn màn hình nhưng không đọc gì.

Bạn trai cũ.

Khoa đóng laptop. Đứng dậy. Rót một ly nước lạnh uống một hơi rồi ra ngồi ngoài sân.

Hân về lúc mười giờ đêm.

Tiếng động cơ xe máy tắt dần ở đầu ngõ, tiếng guốc gỗ gõ trên nền gạch — thanh, đều, quen thuộc theo một cách nào đó khiến tai người ta tự động chú ý. Cổng nhà mở. Tiếng then cài vào ổ khe khẽ.

Khoa vẫn ngồi ngoài sân.

Không phải vì anh có việc phải làm ngoài đó. Không phải vì trong nhà nóng — điều hoà nhà anh chạy từ bảy giờ tối. Anh chỉ... ngồi. Trên cái ghế mây cũ mà bố anh mua từ hồi còn sống, đặt gần bờ tường giữa hai nhà, nơi ánh đèn đường hắt qua kẽ lá tạo thành những đốm sáng nhỏ lung linh trên mặt sân gạch.

Anh không hiểu tại sao mình lại ở đây. Nhưng anh không đứng dậy.

Bên kia tường, tiếng bước chân Hân đi vào nhà. Tiếng mẹ cô hỏi vọng ra — "Ăn gì không? Mẹ để cơm trong nồi." Tiếng Hân đáp — "Dạ rồi mẹ, anh Đức dẫn đi ăn bún bò." Câu nói nhẹ nhàng, bình thường, không mang theo ký ức gì nặng nề.

Nhưng rồi cô ra sân sau.

Có lẽ để lấy đồ phơi. Có lẽ vì trong nhà ngột ngạt. Có lẽ không vì lý do gì cả — như Khoa ngồi đây cũng không vì lý do gì.

Hai người nhìn nhau qua bức tường.

Bóng tối đủ dày để che những biểu cảm nhỏ. Đèn đường hắt đủ sáng để thấy nhau là đang đứng đó. Khoảng cách giữa hai người — tính theo đường chim bay qua bức tường — có lẽ chưa đến hai mét. Nhưng không ai nói gì.

Khoa không hỏi đi đâu về. Hân không giải thích đi với ai.

Họ chỉ nhìn nhau trong vài giây — giây thứ nhất, thứ hai, thứ ba — rồi Hân quay vào nhà. Tiếng cửa lùa kéo nhẹ. Ánh đèn trong phòng cô bật sáng, vệt vàng hắt ra sân qua khe mành.

Khoa nhìn vệt đèn đó một lúc rồi vào nhà.

Anh không hiểu mình đang bực bội vì điều gì. Không có lý do để bực. Hân là người lớn. Cô đi ăn với ai là việc của cô. Khoa và Hân chỉ là hàng xóm — loại hàng xóm từng là kẻ thù, từng ném quả ổi xanh qua tường, từng tranh nhau chỗ đứng dưới mái hiên những hôm trời đổ mưa bất ngờ. Từng, và bây giờ là loại hàng xóm... gì?

Khoa không có câu trả lời. Anh đánh răng, tắt đèn, nằm xuống.

Trần nhà trắng. Quạt trần quay đều. Tiếng máy điều hoà thở nhẹ.

Anh nằm nhìn trần nhà rất lâu trước khi ngủ.

Sáng hôm sau, Hân dậy lúc sáu rưỡi.

Thói quen của cô là ra ngồi ở cái ghế nhựa góc sân sau, nhìn ra khoảng trời nhỏ giữa hai dãy nhà trong khi uống cà phê. Mẹ cô thường dậy sớm hơn, cà phê đã pha sẵn trong bình giữ nhiệt.

Nhưng sáng nay còn có thêm một thói quen khác — thói quen mà Hân không nhớ chính xác nó bắt đầu từ lúc nào.

Ly cà phê bên kia tường.

Không phải ngày nào cũng có. Không có quy luật nhất định. Nhưng đủ thường xuyên để Hân nhận ra sự hiện diện của nó mỗi khi có — một ly nhỏ, đặt trên mặt tường phẳng ở chỗ hai bên đã quen ngồi. Đôi khi Hân chưa kịp uống cà phê của mình thì đã thấy ly của Khoa đặt ở đó. Đôi khi hai người ngồi mỗi người một bên, không nói gì, chỉ uống cà phê và nhìn con chim sẻ nhảy nhót trên mái ngói.

Sáng nay, mặt tường trống không.

Hân nhìn. Nhìn lâu hơn mức cần thiết để xác nhận sự vắng mặt của một vật thể nhỏ.

Không có gì. Chỉ là xi măng xám, vài đốm rêu xanh ở góc, ánh nắng sớm hắt nghiêng qua.

Cô uống cà phê một mình. Nắng lên chậm, hơi sương tan dần trên những tàu lá chuối nhà bà Lan trồng góc vườn. Tiếng chim. Tiếng xe máy khởi động đầu ngõ. Tiếng mẹ trong bếp lúc lỉnh nồi niêu.

Hân ngồi đó và lần đầu tiên nhận ra rằng cô đã quen với việc không ngồi một mình.

Không phải quen với Minh Đức — người tối qua đã kể rất nhiều về công ty mới, về căn hộ mới ở quận Hai, về chuyến đi Nhật sắp tới. Không phải quen với bất kỳ ai trong danh sách liên lạc dài của cô. Mà quen với cái yên lặng đặc biệt của người ngồi bên kia tường — loại yên lặng không cần lấp đầy bằng chuyện kể, không cần được giải thích hay chứng minh.

Loại yên lặng mà bây giờ, khi thiếu đi, thành tiếng động.

Hân đặt ly cà phê xuống. Nhìn bàn tay mình — ngón tay dài, móng cắt ngắn, vết chai nhỏ ở đốt ngón trỏ vì cầm bút quá nhiều. Đôi bàn tay không có gì đặc biệt.

Nhưng cô đang ngồi đây, nhìn bàn tay mình, và nghĩ đến người ngồi bên kia tường mà tối qua đã không hỏi cô đi đâu về.

Và chính cái không hỏi ấy — sự im lặng lựa chọn, sự rút lui lặng lẽ thể hiện qua một ly cà phê vắng mặt sáng nay — to hơn bất kỳ câu nói nào cô có thể nghĩ ra.

Hân ngồi thêm mười phút. Nắng lên thêm một chút, vàng hơn, ấm hơn.

Rồi cô đứng dậy, mang ly vào bếp, rửa tay, chuẩn bị đi làm.

Nhưng trước khi bước vào nhà, cô dừng lại. Nhìn lại bức tường một lần nữa — xi măng xám, rêu xanh góc, nắng sớm hắt nghiêng.

Và lần đầu tiên, Hân hiểu mình đang chờ điều gì.

Hết Chương 18

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 19
← TrướcTiếp →