🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáu tháng kể từ ngày ký hợp đồng thuê nhà, đúng vào một buổi chiều đầu tháng Hai, khi tiết trời Sài

Gòn bắt đầu se lạnh hiếm hoi của mùa khô, cô Tuyết tới nhà Cây Sung với một tập hồ sơ mới, cả bốn

người đã chờ sẵn quanh chiếc bàn ăn gỗ sáu chỗ, nơi chứng kiến biết bao câu chuyện của họ suốt nửa

năm qua, từ những bữa cơm đầu tiên ngượng ngùng tới đêm chia sẻ hết mọi bí mật.

"Hôm nay là ngày hợp đồng cũ hết hạn," cô Tuyết mở lời, đặt tập hồ sơ lên bàn. "Cô mang theo hợp đồng

gia hạn, nếu các con muốn tiếp tục ở lại."

[Ngân]

Cô nhìn tập hồ sơ, rồi nhìn ba người bạn của mình, một cảm giác ấm áp lan toả trong lòng. Sáu tháng

trước, cô bước vào căn nhà này với nỗi lo lắng thường trực về tiền bạc, về việc phải sống chung với

ba người xa lạ. Giờ đây, họ đã trở thành gia đình thứ hai của cô, những người biết rõ nhất về khoản nợ

cô từng giấu kín, và không ai trong số họ từng nhìn cô khác đi vì điều đó.

"Con muốn ký gia hạn," cô nói, không chút do dự.

[Đăng]

Anh nhìn tờ hợp đồng, nhớ lại buổi chiều đầu tiên đứng trước cánh cửa sơn xanh rêu này, với nỗi nghi

ngờ thường trực của một người từng bị lừa. Giờ đây, nỗi nghi ngờ đó đã được thay thế bằng một sự tin

tưởng anh chưa từng nghĩ mình có thể dành cho ai ngoài gia đình ruột thịt.

"Con cũng ký," anh nói, cầm bút lên trước tiên, ký tên nhanh gọn như mọi khi, nhưng lần này, mỗi nét

chữ đều mang theo một ý nghĩa khác hẳn so với lần ký đầu tiên sáu tháng trước.

[Vy]

Cô cầm hợp đồng lên, theo thói quen đọc lại một lượt trước khi ký, môi mấp máy theo từng chữ như mọi

lần. Nhưng lần này, khi đọc tới điều khoản "không hỏi" quen thuộc, cô không còn cảm thấy nặng nề như

trước, chỉ mỉm cười nhẹ, vì cô biết, dù điều khoản đó vẫn còn đó, ý nghĩa của nó với nhóm bốn người họ

đã hoàn toàn thay đổi.

"Con ký," cô nói, đặt bút xuống sau chữ ký của mình, gọn gàng như mọi văn bản pháp lý cô từng xử lý.

[Khuê]

Anh cầm bút, nhìn tờ hợp đồng một lúc, nghĩ tới Tùng, tới lá thư trong căn phòng gác lửng, tới hành

trình dài anh đã đi qua để tới được khoảnh khắc này. Anh ký tên, nét chữ vững vàng hơn hẳn lần đầu

tiên anh ký vào tờ giấy quy tắc sống chung, tay không còn run nữa.

"Con cũng ký," anh nói, đẩy tờ hợp đồng về phía cô Tuyết.

Cô Tuyết nhận lại tờ hợp đồng, xem qua bốn chữ ký, rồi mở cuốn sổ tay bìa da luôn mang theo, lật tới

một trang trống, cầm cây bút mực xanh dương quen thuộc, viết một dòng chữ mới.

Không phải "tình trạng căn nhà" như mọi lần trước, mà một câu ngắn: "Nhóm này đã làm được điều nhóm

trước không làm được."

Bà gấp sổ lại, mỉm cười, một nụ cười ấm áp và nhẹ nhõm hiện rõ trên gương mặt, khác hẳn vẻ điềm đạm

có phần xa cách của ngày đầu gặp mặt.

"Cảm ơn các con," bà nói, đứng dậy, "Cô mừng vì đã cho tụi con thuê căn nhà này."

Bà ra về, dáng đi nhẹ nhàng hơn hẳn lần đầu tiên bước ra khỏi cánh cửa sơn xanh rêu sáu tháng trước,

để lại bốn người ngồi quanh bàn ăn, nhìn nhau, biết rằng một chương mới, ấm áp hơn, đang bắt đầu.

"Vậy là chính thức thêm sáu tháng nữa rồi," Ngân nói, giọng vui vẻ, cầm tờ hợp đồng lên ngắm nghía

bốn chữ ký cạnh nhau.

"Ừ, lần này không phải vì sợ mất cọc nữa," Đăng nói, mỉm cười, "mà vì tụi mình thật sự muốn ở lại."

Cả bốn người nhìn nhau, không cần nói thêm gì, chỉ mỉm cười, một sự đồng thuận lặng lẽ nhưng chắc

chắn hơn bất kỳ lời tuyên bố nào, về một mái nhà mà giờ đây, không ai trong số họ còn muốn rời xa.

Hết Chương 54

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 55
← TrướcTiếp →