Tháng Chín, đúng một năm sau ngày cả bốn người lần đầu đứng trước cánh cửa gỗ sơn xanh rêu, một buổi
tối bình thường như bao buổi tối khác đã trở thành quen thuộc trong nhịp sống của nhà Cây Sung.
Ngân đứng bếp, chiên cá kho tộ theo đúng công thức mẹ dạy, mùi nước mắm cháy cạnh lan khắp nhà, không
khác gì bữa cơm đầu tiên họ từng nấu chung, nhưng lần này không còn chút ngượng ngùng nào giữa những
động tác quen thuộc. Vy ngồi cạnh nhặt rau, thỉnh thoảng đọc to một điều luật mới nào đó cô vừa học
được ở văn phòng nơi cô giờ đã chính thức làm luật sư tập sự, khiến Đăng, đang rửa chén dở, phải chọc
"Ê, bớt giảng bài đi, để tụi tao ăn cơm yên thân."
Khuê ngồi ở bàn ăn, sổ phác thảo mở trước mặt, không phải vẽ những hình ảnh nặng nề như trước, mà là
một bức tranh nhỏ về cả căn bếp lúc này, ý tưởng cho một dự án cá nhân anh đang ấp ủ.
Điện thoại anh rung nhẹ. Một tin nhắn mới, từ một số đã lưu tên "Tùng".
"Dạo này ổn không? Chỗ tao vừa có đợt gỗ mới về, đẹp lắm, chụp gửi mày coi."
Kèm theo là một tấm ảnh, những khúc gỗ mộc còn thơm mùi nhựa cây, và bên dưới, một dòng chữ ngắn:
"Cảm ơn mày vẫn kiên nhẫn với tao."
Khuê mỉm cười, gõ lại vài dòng trả lời, rồi cất điện thoại vào túi, không nói gì với cả nhóm, chỉ giữ
lại khoảnh khắc nhỏ ấy cho riêng mình, một trong nhiều khoảnh khắc nhỏ đã dần chắp vá lại một tình bạn
từng tưởng như đứt gãy hoàn toàn.
"Cơm chín rồi, ra ăn thôi!" Ngân gọi từ bếp, giọng vang khắp nhà, không khác gì lần đầu tiên gần một
năm trước.
Bốn người ngồi vào bàn, mỗi người một chỗ quen thuộc, hai chiếc ghế còn lại giờ không còn để trống
nữa. Một chiếc dành cho Vy mỗi khi cô mời một người bạn học cùng ghé chơi, chiếc còn lại, thỉnh thoảng
là chỗ ngồi của cô Tuyết, người giờ đây ghé nhà Cây Sung ăn cơm cùng cả nhóm ít nhất một lần mỗi
tháng, không còn giữ khoảng cách như những ngày đầu.
Sau bữa cơm, khi mọi người còn ngồi nán lại trò chuyện, Ngân đứng dậy dán một tờ giấy mới lên cửa tủ
lạnh, thay cho tấm bảng phân công cũ đã sờn góc sau gần một năm sử dụng.
```
[BẢNG PHÂN CÔNG TUẦN NÀY]
Bếp: Ngân
Toilet chung: Đăng
Rác: Vy
(viết tên, đổi ca thì gạch)
```
Chỉ bốn cái tên quen thuộc, chữ viết bốn kiểu khác nhau như đã từng, nhưng lần này không có dòng chữ
lạ nào, không có tên nào bị gạch bất thường, không có gì phải lo lắng ẩn sau những dòng chữ giản đơn
đó nữa.
Đăng bước ra sân sau đổ rác, tiện tay ngước nhìn lên cây sung đầu hẻm qua khung cửa sổ bếp. Những trái
sung chín mọng, đúng mùa, lúc lỉu trên các cành, không còn nghịch mùa như cái lần đầu tiên báo hiệu
mọi chuyện kỳ lạ bắt đầu, mà đơn giản chỉ là một cái cây đang làm đúng công việc tự nhiên của nó theo
đúng chu kỳ đất trời.
"Trái chín nhiều ghê," anh nói vọng vào bếp, "Để mai tao hái ít về, Ngân làm mứt sung được không?"
"Được chứ, để coi công thức đã," Ngân đáp, cười lớn.
Vy và Khuê cũng ra sân, đứng nhìn tán cây một lúc. Không ai nhắc tới những gì đã xảy ra một năm trước,
không cần thiết phải nhắc, vì tất cả đều đã trở thành một phần ký ức chung, một phần của câu chuyện
đã khép lại theo cách nó cần được khép lại, dù không phải mọi thứ đều hoàn toàn sạch sẽ, dù Tùng vẫn
còn ở xa, dù cái tên Bình vẫn chưa từng được nhắc lại lần nào kể từ buổi tối đó.
Nhưng đó không phải là điều khiến bốn người đứng dưới gốc cây sung tối hôm ấy cảm thấy thiếu thốn.
Điều họ có, đứng đây, cạnh nhau, dưới tán cây đang ra trái đúng mùa, đã là đủ.
Đăng quay vào nhà trước, dừng lại một giây ở cửa, theo thói quen cũ, đặt chìa khoá xe máy ngay ngắn
xuống nền gạch cạnh chân cửa, đúng chỗ anh vẫn luôn đặt kể từ ngày đầu tiên dọn vào căn nhà này, một
thói quen nhỏ chưa từng thay đổi suốt một năm qua, giữa tất cả những gì đã đổi thay.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨