Khuê về tới nhà Cây Sung vào tối muộn, trời đã sập tối hẳn, cả nhóm đã chờ sẵn ở phòng khách, mâm cơm
để phần anh vẫn còn ấm trên bàn, háo hức nghe kể lại chuyến đi.
Anh kể lại mọi chuyện, ngắn gọn nhưng đầy đủ những gì cần thiết, tôn trọng những phần riêng tư Tùng
chưa sẵn sàng chia sẻ rộng rãi. Cả nhóm lắng nghe, xen lẫn xúc động và nhẹ nhõm khi biết Tùng vẫn ổn,
vẫn sống một cuộc sống bình thường, dù chưa sẵn sàng quay lại trọn vẹn.
"Vậy là coi như xong một chuyện lớn rồi ha," Ngân nói, thở phào.
"Ừ, dù chưa hoàn hảo, nhưng ít nhất giờ tao biết anh ấy ổn," Khuê đáp, một nụ cười nhẹ nhõm hiếm thấy
hiện lên trên môi.
Sau khi câu chuyện lắng xuống, mọi người dần giải tán, Ngân và Khuê lên phòng nghỉ ngơi sớm vì đã một
ngày dài mệt mỏi. Chỉ còn Đăng và Vy ở lại phòng khách.
"Lên sân thượng chút không?" Đăng đề nghị, giọng có phần ngập ngừng khác thường.
Vy gật đầu, cả hai bước lên sân thượng, nơi lần cuối họ cùng ngồi là đêm mất điện cách đây không lâu.
Lần này, đèn điện sáng bình thường, ánh sáng từ các nhà xung quanh hắt lên bầu trời đêm, khác hẳn
bóng tối ấm áp của đêm hôm đó, nhưng cảm giác thân thuộc vẫn còn nguyên vẹn.
Cả hai đứng cạnh lan can, nhìn xuống con hẻm vắng người, im lặng một lúc trước khi Đăng lên tiếng.
"Tao nhớ hồi đó tao có nói với mày một câu, chưa nói hết," anh bắt đầu, giọng không còn ngập ngừng
như đêm mất điện, mà thẳng thắn hơn hẳn. "Tao thích mày, Vy. Không phải kiểu thích bạn cùng nhà bình
thường."
Vy quay sang nhìn anh, không bất ngờ lắm, vì cô cũng đã cảm nhận được điều đó từ lâu, chỉ là chưa ai
nói ra thành lời rõ ràng.
"Tao cũng thích mày," cô đáp, thẳng thắn không kém, đúng chất một người quen nói rõ ràng mọi việc.
"Từ cái đêm mất điện đó, tao đã nghĩ nhiều về chuyện này rồi."
"Vậy giờ tính sao?" Đăng hỏi, một chút bối rối hiện rõ trên gương mặt, khác hẳn vẻ tự tin thường
ngày.
"Tao không biết," Vy cười nhẹ, "Nhưng tao nghĩ, tụi mình cứ từ từ tìm hiểu nhau thêm, không cần vội."
Đăng gật đầu, một nụ cười nhẹ nhõm hiện lên, rồi anh nói, gần như theo phản xạ, câu nói cửa miệng
quen thuộc: "Ở tạm thôi mà, chắc không sao đâu."
Nhưng lần này, khi câu nói đó thốt ra, cả hai đều bật cười, vì chính Đăng cũng nhận ra, câu nói ấy đã
mất hết ý nghĩa ban đầu từ lâu rồi. Anh không còn tin mình chỉ đang "ở tạm" nữa, không phải với căn
nhà này, và càng không phải với người đang đứng cạnh anh lúc này.
"Từ giờ đừng nói câu đó nữa được không?" Vy hỏi, vừa cười vừa nhìn anh, ánh mắt tràn đầy sự trìu mến.
Đăng gật đầu, không nói gì thêm, chỉ im lặng đứng đó cạnh cô, ánh mắt anh, hơn bất kỳ lời nói nào,
đã trả lời câu hỏi của cô một cách rõ ràng nhất.
Gió đêm thổi nhẹ qua sân thượng, mang theo mùi đất ẩm quen thuộc của Sài Gòn cuối mùa mưa, và cả hai
đứng đó, cạnh nhau, không cần nói thêm gì nữa, tận hưởng khoảnh khắc yên bình hiếm hoi giữa những
ngày tháng đầy biến động vừa qua.
"Mai tao có ca sáng, chắc phải xuống sớm," Đăng nói sau một lúc, phá vỡ sự im lặng dễ chịu.
"Ừ, xuống nghỉ đi," Vy đáp, nhưng không ai trong hai người thật sự muốn rời khỏi sân thượng ngay lúc
đó.
Họ đứng thêm một lúc nữa, nhìn xuống con hẻm đã lên đèn, bóng cây sung đầu hẻm in xuống mặt đường dưới
ánh đèn vàng, trước khi cùng nhau xuống cầu thang, vai kề vai, khoảng cách giữa họ giờ đây đã gần hơn
hẳn so với buổi tối đầu tiên họ gặp nhau dưới cùng gốc cây đó, mấy tháng trước, khi cả hai còn là hai
người xa lạ đứng cách nhau một khoảng dè dặt.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 54 →