Ba tuần sau tin nhắn đầu tiên, sau nhiều lần trao đổi qua lại thận trọng, Tùng cuối cùng cũng đồng ý
gặp mặt, nhưng không phải ở nhà Cây Sung.
"Tao chưa sẵn sàng quay lại đó," anh nhắn, "Mình gặp ở chỗ khác được không?"
Khuê đồng ý ngay, không ép buộc gì thêm. Họ hẹn nhau ở một quán nước nhỏ tại một thị trấn cách Sài
Gòn hơn một trăm cây số, nơi Tùng hiện đang sống và làm việc, một công việc bình thường tại một xưởng
gỗ địa phương.
Khuê đi xe khách từ sáng sớm, lòng đầy hồi hộp xen lẫn lo lắng suốt cả chặng đường. Anh đã tưởng
tượng cuộc gặp này theo nhiều cách khác nhau, có lúc mơ về một cái ôm thật chặt, có lúc lo sợ Tùng sẽ
từ chối gặp vào phút cuối.
Khi tới nơi, anh thấy Tùng đã ngồi đợi sẵn ở một bàn trong góc quán, dáng người gầy hơn nhiều so với
ký ức của Khuê, làn da rám nắng vì công việc ngoài trời, ánh mắt vẫn còn nét quen thuộc nhưng mang
theo một sự cảnh giác mới, thứ không hề tồn tại ở người bạn vô tư năm nào.
"Chào," Tùng nói, đứng dậy, không ôm, chỉ đưa tay ra bắt.
"Chào," Khuê đáp, bắt tay anh, cảm giác lạ lẫm len vào giữa hai người bạn từng thân thiết tới mức
không cần giữ khoảng cách.
Cả hai ngồi xuống, gọi nước, một khoảng im lặng ngượng ngùng bao trùm trước khi ai đó chịu mở lời.
"Tao xin lỗi vì đã biến mất không một lời," Tùng nói trước, mắt nhìn xuống ly nước, "Lúc đó tao nghĩ
đó là cách tốt nhất, để bảo vệ Bình, để không ai phải chịu trách nhiệm gì. Nhưng giờ nhìn lại, tao
nghĩ đó là một sai lầm."
"Mày không cần giải thích nếu mày chưa sẵn sàng," Khuê nói, dù trong lòng vẫn khao khát được nghe hết
mọi chuyện.
"Không, mày xứng đáng được biết," Tùng đáp, ngẩng lên nhìn thẳng vào mắt anh lần đầu tiên kể từ khi
gặp mặt. "Bình giấu tiền quỹ nhóm để cá độ bóng đá, một khoản không nhỏ. Tao phát hiện ra, nhưng tao
không tố cáo, vì tao sợ nó sẽ mất tất cả, mất chỗ ở, mất bạn bè. Nhưng gánh cái bí mật đó một mình
khiến tao dần xa cách cả nhóm, và cuối cùng tao chọn cách tệ nhất: bỏ đi mà không nói gì."
"Mày còn liên lạc với Bình không?" Khuê hỏi khẽ.
Tùng lắc đầu. "Không. Tao chưa tha thứ được cho nó hoàn toàn, dù tao biết cái đó không hoàn toàn công
bằng, vì chính tao mới là người chọn im lặng. Tao cần thêm thời gian."
Khuê gật đầu, không ép anh phải nói thêm. "Tao hiểu."
Họ trò chuyện thêm một lúc, về cuộc sống hiện tại của Tùng, về công việc mới, về nhà Cây Sung và bốn
người bạn mới của Khuê. Tùng lắng nghe chăm chú, đôi lúc mỉm cười khi nghe những câu chuyện vui, nhưng
từ chối lời mời quay lại thăm nhóm bạn cũ trọn vẹn.
"Tao chưa sẵn sàng cho việc đó," anh nói, "nhưng tao đồng ý giữ liên lạc với mày. Đó là điều tao có
thể làm ngay bây giờ."
Trước khi chia tay, Khuê lấy ra một cuốn sổ tay nhỏ, bìa trơn, chưa viết gì, đặt lên bàn đẩy về phía
Tùng.
"Tao mua cái này cho mày. Trang đầu tao viết một dòng rồi, mày đọc thử."
Tùng mở ra, đọc dòng chữ Khuê viết: "Muốn viết gì thì viết, không cần gửi ai."
Anh nhìn dòng chữ một lúc lâu, mắt hơi đỏ, rồi gật đầu, cất cuốn sổ vào túi, không nói gì thêm.
Hai người đứng dậy, bước ra cửa quán. Không ai ôm ai, chỉ một cái bắt tay, nhưng lần này kéo dài hơn
hẳn cái bắt tay lúc gặp mặt, như một lời hứa ngầm rằng đây không phải lần cuối cùng họ gặp nhau.
Trên chuyến xe khách trở về Sài Gòn, Khuê ngồi tựa đầu vào cửa kính, nhìn phong cảnh lướt qua, lòng
vừa nhẹ nhõm vừa còn vương một nỗi buồn khó gọi tên. Cuộc gặp không giống bất kỳ điều gì anh từng
tưởng tượng, không có cái ôm, không có nước mắt oà vỡ, không có lời hứa quay về trọn vẹn. Nhưng nó có
thật, và với anh, lúc này, như vậy là đủ.
Anh rút điện thoại, nhắn vào nhóm chat "NHÀ CÂY SUNG 🌳" một dòng ngắn: "Tao gặp được Tùng rồi. Ổn.
Tối về kể chi tiết cho tụi mày nghe." Ba tin nhắn trả lời hiện lên gần như ngay lập tức, đầy những
biểu tượng cảm xúc ăn mừng, khiến anh bật cười một mình giữa chuyến xe, lần đầu tiên sau rất lâu, một
tiếng cười hoàn toàn nhẹ nhõm, không còn vướng bận điều gì.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 53 →