Tối hôm đó, sau khi cả nhóm đã dành cả buổi chiều xem qua từng món đồ trong căn phòng gác lửng, Khuê
ngồi lại một mình ở bàn học, cuốn sổ địa chỉ cũ mở trước mặt, điện thoại cầm trong tay. Đèn bàn chiếu
một quầng sáng nhỏ, đủ để soi rõ những nét chữ đã phai màu trong cuốn sổ, và cả bàn tay đang run nhẹ
của anh.
Vy gõ cửa, bước vào, ngồi xuống chiếc ghế đối diện mà không nói gì nhiều, chỉ đơn giản là ở đó, cùng
anh.
"Em không cần nói gì đâu," Khuê nói, nhìn cô, "Chỉ cần em ngồi đây là đủ rồi."
Vy gật đầu, im lặng, để anh tự quyết định tốc độ của riêng mình.
Khuê nhìn số điện thoại một lúc lâu, rồi quyết định không gọi ngay, thay vào đó, anh mở ứng dụng nhắn
tin, gõ từng chữ một cách thận trọng, xoá đi viết lại không biết bao nhiêu lần.
"Tùng, tao là Khuê. Tao biết đã lâu rồi tụi mình không liên lạc. Tao đang ở nhà Cây Sung, tao tìm
thấy lá thư mày để lại. Tao không ép mày phải trả lời, nhưng nếu mày còn đọc được tin nhắn này, tao
chỉ muốn mày biết, tao vẫn nhớ mày, và tao vẫn ở đây, nếu mày cần."
Anh đọc lại tin nhắn nhiều lần trước khi bấm gửi, ngón tay run lên khi chạm vào nút gửi, như thể đó
là một hành động cần nhiều can đảm hơn bất cứ điều gì anh từng làm.
Tin nhắn được gửi đi. Anh đặt điện thoại xuống bàn, thở ra một hơi dài, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa lo
lắng tột độ cùng lúc.
"Giờ mình chờ thôi," anh nói, nhìn Vy.
"Ừ, chờ thôi," cô đáp, mỉm cười động viên.
Hai người ngồi lặng trong phòng, thời gian trôi qua chậm chạp một cách kỳ lạ, mỗi phút trôi qua đều
như kéo dài gấp đôi bình thường. Mười phút. Hai mươi phút. Nửa tiếng.
Khuê bắt đầu nghĩ có lẽ số điện thoại đó đã không còn sử dụng nữa, hoặc Tùng đã đổi số mới, hoặc tệ
hơn, anh ấy nhìn thấy tin nhắn nhưng chọn không trả lời. Anh mở đi mở lại màn hình điện thoại không
biết bao nhiêu lần, mỗi lần lại thất vọng khi không thấy gì thay đổi.
"Hay mình đi ngủ đi, sáng mai kiểm tra lại?" Vy đề nghị nhẹ nhàng, thấy anh càng lúc càng căng thẳng.
"Chờ thêm chút nữa được không?" Khuê hỏi, giọng gần như van nài, "Em không cần ở lại đâu, em đi ngủ
trước cũng được."
"Không, tao ở đây với mày," Vy đáp chắc chắn, kéo ghế ngồi lại gần hơn một chút.
Đúng lúc anh chuẩn bị buông xuôi hy vọng, điện thoại rung lên một tiếng.
Tin nhắn hiện lên màn hình, chỉ vỏn vẹn vài chữ: "Tao vẫn nhớ mày. Cho tao thời gian."
Khuê nhìn dòng chữ đó, cảm giác như cả thế giới vừa dừng lại trong một khoảnh khắc. Anh đọc đi đọc
lại, không tin nổi vào mắt mình, rồi bật khóc ngay tại bàn, không kiềm chế được, những giọt nước mắt
tuôn ra sau bao tháng ngày kìm nén, chờ đợi.
Vy lặng lẽ đưa tay, đặt lên vai anh, không nói gì, chỉ để anh khóc thoải mái trong khoảnh khắc này,
một khoảnh khắc anh đã chờ đợi suốt hơn một năm qua mà không dám hy vọng sẽ thật sự tới.
"Anh ấy còn sống, anh ấy vẫn ổn," Khuê nói, giọng nghẹn ngào giữa những tiếng nấc, "Đó là tất cả
những gì tao cần biết lúc này."
Anh không nhắn lại ngay, chỉ ngồi đó, để cảm xúc lắng xuống, tay vẫn giữ chặt điện thoại như sợ dòng
tin nhắn kia sẽ biến mất nếu anh buông ra. Vy ngồi cạnh, im lặng, cho anh trọn vẹn khoảng thời gian
cần thiết để đón nhận điều vừa xảy ra, không thúc giục, không hỏi thêm, chỉ hiện diện, đúng như những
gì anh đã nói với cô ngay từ đầu buổi tối.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 52 →