Một tuần sau, kết quả rà soát Tiệm Cầm Ức được dán công khai trên bảng tin lớn ngoài Sảnh Guồng, tôi và Kỳ tới đọc ngay khi nghe tin, tim đập dồn dập với hy vọng mong manh.
Nhưng dòng chữ trên tấm thông báo khiến hy vọng đó vụt tắt ngay lập tức: "Sau quá trình xem xét, Hội đồng Sáng Lập kết luận chưa đủ căn cứ pháp lý để xử lý toàn bộ quy mô hoạt động được cáo buộc. Tiệm Cầm Ức được yêu cầu điều chỉnh một số thủ tục hành chính nhỏ, không có biện pháp xử phạt bổ sung."
Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ đó, cảm giác như một cú tát mạnh vào mặt. Tất cả những gì chúng tôi đã làm, mọi rủi ro đã chấp nhận, dường như chỉ đổi lại được một kết quả gần như vô nghĩa.
"Bằng chứng của Cô Trinh không đủ." Kỳ nói, giọng cay đắng, tay siết chặt thành nắm đấm. "Đúng như bà ấy đã nói, chỉ đủ để bắt đầu, không đủ để thắng."
Bà Tuyết Lam, theo những gì chúng tôi nghe được sau đó qua lời đồn, mất một phần khách hàng vì tai tiếng lan rộng, nhưng tiệm vẫn mở cửa bình thường, không bị đóng cửa, không bị truy tố chính thức. Và tệ hơn cả, hợp đồng của tôi với bà vẫn còn nguyên hiệu lực, không có gì thay đổi, một sự thật lạnh lùng xác nhận rằng không có chiến thắng pháp lý dễ dàng nào đang chờ đợi chúng tôi.
"Vậy là mình đánh đổi tư cách tốt nghiệp," tôi nói, giọng vừa cay đắng vừa bình thản một cách kỳ lạ, "để lấy... một dòng chữ 'chưa đủ căn cứ'."
Kỳ nắm lấy tay tôi, không nói gì ngay, chỉ đứng đó, cùng tôi nhìn tấm thông báo, cả hai chia sẻ một nỗi thất vọng nặng nề nhưng không hề hối hận.
"Em có hối hận không?" Anh hỏi cuối cùng, giọng nhẹ nhàng.
Tôi suy nghĩ một lúc, thật lòng cân nhắc câu hỏi đó trước khi trả lời.
"Không." Tôi nói, giọng chắc chắn. "Em không hối hận vì đã nói ra sự thật. Em chỉ ước kết quả có thể khác đi."
Kỳ gật đầu, siết chặt tay tôi hơn. "Anh cũng vậy."
Chúng tôi đứng đó thêm một lúc, giữa dòng học sinh khác đi ngang qua, không ai để ý đặc biệt tới hai người đang đứng lặng trước tấm bảng, đã trở thành một phần của cảnh vật quen thuộc, một minh chứng sống động rằng đôi khi làm điều đúng đắn không đồng nghĩa với việc giành được chiến thắng, chỉ đơn giản là giữ được sự toàn vẹn của chính mình.
Trên đường về, chúng tôi ghé qua văn phòng Giám Thu báo cho Cô Trinh biết kết quả, và cô, dù không bất ngờ, vẫn không giấu được vẻ thất vọng trong ánh mắt. "Tôi xin lỗi vì bằng chứng không đủ mạnh." Cô nói. "Không sao đâu cô." Tôi đáp, thật lòng không trách cô một chút nào, biết rõ cô đã làm nhiều hơn những gì bất kỳ ai có thể mong đợi ở vị trí của cô.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 100 →