🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Buổi sáng trang trọng nhất trong suốt bốn năm học của tôi diễn ra không phải là một lễ vinh danh, mà là một buổi triệu tập chính thức tại Đại Sảnh, cùng nơi tôi từng ngồi nghe Viện trưởng Đoan phát biểu về Cơn Đại Quên nhiều tháng trước, cùng những hàng ghế gỗ dài, cùng những ô cửa sổ kính màu chiếu ánh sáng xuống bục cao.

Lần này, tôi và Kỳ không ngồi lẫn trong đám đông học sinh, mà đứng riêng ở phía trước, đối diện với bàn đại diện Hội đồng Sáng Lập. Đoan không có mặt, giữ khoảng cách có chủ ý, một chi tiết tôi nhận ra ngay và hiểu rõ ý nghĩa của nó: bà không muốn dùng ảnh hưởng cá nhân để làm dịu bớt phán quyết chính thức của hệ thống.

Một đại diện Hội đồng, người phụ nữ lớn tuổi tôi chưa từng gặp trước đây, đứng dậy, cầm một văn bản chính thức, bắt đầu đọc, giọng vang khắp hội trường im lặng tuyệt đối.

"Sau khi xem xét đầy đủ các vi phạm của Đan Nhiên và Vũ Tuấn Kỳ, bao gồm việc tiết lộ thông tin nội bộ, tham gia giao dịch ngoài Hiến Chương, và gây rối trật tự tại một sự kiện công cộng của thị trấn, Hội đồng Sáng Lập chính thức tuyên bố: cả hai học sinh không đủ điều kiện tốt nghiệp theo quy định hiện hành của Học Viện Vạn Chỉ."

Cả hội trường im phăng phắc. Tôi đứng đó, nắm chặt tay Kỳ, cảm nhận cụm từ ấy vang vọng khắp không gian, đúng nghĩa đen, đúng như tên gọi của chính câu chuyện đời tôi đang sống.

Không đủ điều kiện tốt nghiệp.

Tôi từng sợ hãi cụm từ đó suốt bốn năm học, từng nghĩ nó đồng nghĩa với thất bại tuyệt đối, với một cuộc đời bị đánh dấu là kém cỏi. Nhưng đứng đây, ngay lúc này, nghe nó được đọc lên chính thức, tôi lại cảm thấy một điều hoàn toàn khác: không phải xấu hổ, mà là một loại tự hào kỳ lạ, lặng lẽ.

Kỳ siết chặt tay tôi, và tôi liếc sang thấy anh cũng đang đứng thẳng, không cúi đầu, ánh mắt vẫn giữ nguyên sự kiên định.

Vị đại diện tiếp tục đọc thêm vài điều khoản hành chính về thủ tục rời khỏi Học Viện, nhưng tôi gần như không nghe rõ nữa, tâm trí tôi đang bận rộn với một suy nghĩ khác, một suy nghĩ tôi biết mình sẽ còn giữ mãi.

Tên truyện đời tôi, nếu ai đó phải đặt, sẽ là đúng câu vừa được đọc lên: "Không Đủ Điều Kiện Tốt Nghiệp." Tôi không ngờ có ngày mình sẽ tự hào vì hai chữ "không đủ" đó, không phải vì tôi coi thường việc học, mà vì tôi hiểu, lần đầu tiên thật sự hiểu, rằng có những thứ đáng giá hơn một tấm bằng tốt nghiệp sạch sẽ: sự thật, và một tình yêu không còn giấu diếm điều gì.

Ánh sáng từ cửa sổ cao rọi xuống chúng tôi, giống hệt ánh sáng từng rọi xuống Đoan trong buổi điều trần năm nào, và tôi đứng đó, không cúi đầu, chờ đợi chương tiếp theo của cuộc đời mình bắt đầu.

Vị đại diện gấp văn bản lại, ra hiệu buổi triệu tập kết thúc, và tiếng ghế gỗ cọ xát nền đá vang lên khắp hội trường khi học sinh bắt đầu đứng dậy, một số liếc nhìn chúng tôi với ánh mắt tò mò, thương hại, hoặc ngưỡng mộ, tuỳ theo góc nhìn riêng của mỗi người. Tôi không tìm ánh mắt của bất kỳ ai trong số đó, chỉ nắm chặt tay Kỳ, cùng anh bước ra khỏi Đại Sảnh, ra ngoài ánh nắng buổi sáng, để lại sau lưng bốn năm học đã khép lại theo một cách không ai trong chúng tôi từng tưởng tượng.

Hết Chương 100

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 101
← TrướcTiếp →