🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vài ngày sau tuyên bố chính thức, Kỳ đề nghị cả hai cùng ra ngoài thị trấn thăm mẹ anh, một chuyến đi anh nói cần thiết trước khi mọi thứ tiến triển xa hơn, để chính anh có thể tự tay báo tin cho mẹ, thay vì để bà nghe được qua lời đồn.

Nhà mẹ Kỳ nằm ở một xóm nhỏ ngoài rìa thị trấn, còn đơn sơ hơn cả nhà Bà Tú, một căn nhà gỗ nhỏ với mái tranh đã sờn cũ, sân trước có ba đứa trẻ đang chơi đùa, những đứa em của Kỳ mà tôi mới chỉ nghe kể qua lời anh, chưa từng gặp mặt.

Mẹ Kỳ, một người phụ nữ gầy gò, tay chân chai sạn vì lao động vất vả, đón chúng tôi với nụ cười ấm áp, nhưng khi Kỳ bắt đầu kể lại toàn bộ câu chuyện, từ hợp đồng của tôi tới quyết định công khai, nụ cười đó dần tắt, thay vào đó là một sự đau lòng sâu sắc hiện lên trên gương mặt bà.

"Con không đủ điều kiện tốt nghiệp." Bà lặp lại, giọng nghẹn ngào, tay đan chặt vào nhau trên đầu gối. "Sau tất cả những gì con đã cố gắng, sau tất cả những gì mẹ đã hy sinh để con có suất học..."

"Con xin lỗi mẹ." Kỳ nói, cúi đầu, giọng run.

Nhưng mẹ Kỳ, sau một khoảng lặng dài, lắc đầu, đưa tay lên lau nước mắt, rồi nhìn thẳng vào con trai mình, ánh mắt dần trở nên dịu dàng hơn.

"Mẹ không cần con tốt nghiệp để tự hào về con." Bà nói, giọng nghẹn nhưng chân thành. "Mẹ chỉ sợ... con sẽ khổ hơn mẹ từng khổ."

Ba đứa em nhỏ của Kỳ, dù không hiểu hết câu chuyện người lớn, vẫn cảm nhận được không khí nặng nề, lặng lẽ tới ngồi cạnh anh trai, đứa nhỏ nhất nắm lấy tay Kỳ, không nói gì, chỉ tựa đầu vào vai anh.

Tôi ngồi cạnh, nắm lấy tay cả hai mẹ con, cảm nhận một sự xúc động sâu sắc trước tình cảm gia đình chân thành này, một tình cảm không bị lung lay bởi những chuẩn mực xã hội hay áp lực thành tích, chỉ đơn giản là tình yêu thương vô điều kiện.

"Con sẽ tìm cách tự lo cho mình, cho cả nhà." Kỳ nói, giọng đã vững vàng hơn. "Con hứa."

Mẹ Kỳ ôm lấy con trai, rồi ôm cả tôi, một cái ôm ấm áp bất ngờ, thì thầm cảm ơn tôi vì đã đồng hành cùng con trai bà qua giai đoạn khó khăn này, dù chính tôi cũng là một phần nguyên nhân của những khó khăn đó, một sự bao dung tôi không dám mong đợi nhưng vô cùng trân trọng.

Trước khi rời đi, bà dúi vào tay tôi một gói bánh nếp nhỏ tự làm, dặn hai đứa ăn dọc đường, và đứng ở cổng vẫy tay tiễn cho tới khi bóng chúng tôi khuất hẳn sau con dốc, ba đứa em nhỏ chạy theo một đoạn trước khi bị mẹ gọi lại, tiếng cười trẻ con hoà lẫn với nỗi buồn còn vương lại trong lòng tôi suốt cả quãng đường về.

Hết Chương 101

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 102
← TrướcTiếp →