Tối hôm sau chuyến thăm mẹ Kỳ, hai chúng tôi ngồi lại trong phòng anh, và lần đầu tiên, chúng tôi quyết định làm một việc cả hai đều sợ hãi nhưng biết cần thiết: cùng nhau kiểm lại, một cách có phương pháp, những gì còn và những gì đã mất trong ký ức của Kỳ về tôi.
Chúng tôi lấy một tờ giấy lớn, tôi kể lại từng kỷ niệm, từng cột mốc trong mối quan hệ của chúng tôi, và Kỳ, với sự trung thực đau đớn, xác nhận điều nào anh còn nhớ rõ, điều nào chỉ còn lại một cảm giác mơ hồ, điều nào đã hoàn toàn biến mất.
"Ngày mình gặp nhau lần đầu, năm nhất." Tôi nói.
"Nhớ." Kỳ gật đầu, một nụ cười nhẹ thoáng qua.
"Lần đầu anh nắm tay em."
"Nhớ mơ hồ. Biết là có xảy ra, nhưng không nhớ rõ chi tiết." Anh nói, giọng có phần khó khăn khi thừa nhận điều đó.
Chúng tôi tiếp tục, và tới một vài chi tiết cụ thể, nhỏ nhặt nhưng từng rất quý giá với tôi, Kỳ chỉ lắc đầu, không còn dấu vết nào trong trí nhớ anh, những ký ức đã thực sự bị rút đi, thu vào Kho Lưu, không có cơ chế hoàn trả, mất đi vĩnh viễn, không có cách nào lấy lại.
Tôi cảm nhận một nỗi đau quen thuộc nhưng vẫn không kém phần nhói buốt mỗi lần xác nhận thêm một mất mát cụ thể, nhưng cũng cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ khi cuối cùng có thể nhìn thẳng vào sự thật, không còn phải đoán mò trong bóng tối nữa.
Giữa lúc chúng tôi đang xem lại danh sách, không báo trước, tay Kỳ bỗng đưa lên, chạm nhẹ vào lòng bàn tay trái của tôi, ngón cái anh xoa nhẹ lên đó, đúng hệt cái tật của chính tôi, cái tật mà chỉ có anh, ngày xưa, mới từng để ý và hay trêu chọc.
Tôi đông cứng lại, nhìn xuống bàn tay mình, rồi nhìn lên gương mặt Kỳ, thấy anh cũng đang nhìn xuống tay mình với vẻ ngạc nhiên, không hiểu vì sao mình vừa làm vậy.
"Em xin lỗi, tự dưng anh..." Kỳ nói, giọng bối rối, rụt tay lại.
Tôi không nói gì, chỉ nắm lấy tay anh, giữ nguyên vị trí đó, không giải thích, chỉ để khoảnh khắc ấy tồn tại, một phản xạ cũ trồi lên từ một nơi sâu thẳm nào đó trong anh, nơi ngay cả cơ chế thu ký ức tàn nhẫn nhất cũng không chạm tới được hoàn toàn.
Đêm đó, tôi viết vào sổ tay, dòng chữ cuối cùng trước khi khép lại danh sách: "Có lẽ không phải mọi thứ đều mất được sạch sẽ. Có lẽ đó vừa là an ủi, vừa là một dạng đau khác."
Kỳ ngồi cạnh, đọc lại dòng chữ đó qua vai tôi, không nói gì, chỉ gật đầu nhẹ, như đồng ý với chính suy nghĩ đó dù không thể diễn đạt trọn vẹn thành lời. Chúng tôi gấp tờ danh sách lại, cất vào một ngăn kéo, không phải để quên nó đi, mà để cất giữ nó như một chứng nhân cho những gì đã qua, những gì còn lại, và những gì sẽ không bao giờ quay trở lại được nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 103 →