Buổi sáng chúng tôi chính thức rời khỏi Học Viện, thu dọn hành lý đơn sơ, My đã có mặt ở cổng ký túc xá nữ từ sớm, đợi sẵn để tiễn tôi, dù đã chuyển sang tổ khác, dù đã mất nhiều đặc quyền vì đã giúp đỡ chúng tôi.
Tôi bước ra, thấy My đứng đó, hai túi đồ đơn sơ của tôi đã được xếp gọn gàng cạnh chân cô từ trước, chắc hẳn cô đã tới sớm hơn để giúp tôi chuẩn bị mà không cần tôi nhờ.
"Mày không cần phải tới sớm vậy đâu." Tôi nói, giọng nghẹn ngào, dù trong lòng vô cùng cảm động.
"Tao muốn." My đáp, giọng cố giữ bình thường nhưng ánh mắt đã đỏ hoe. "Bạn thân nhất đời tao sắp rời khỏi đây, tao phải tiễn cho đàng hoàng chứ."
Chúng tôi ôn lại nhanh, không lê thê, những kỷ niệm suốt bốn năm qua: lần đầu gặp nhau ở phòng ký túc, những đêm cùng nhau ôn thi, chuyến về quê thăm Hạ Uyên, và cả những ngày gần đây, khi My biết được sự thật và chọn đứng về phía tôi bất chấp mọi rủi ro.
"Cảm ơn mày, vì tất cả." Tôi nói, ôm chầm lấy cô.
My ôm lại tôi thật chặt, không nói gì trong một lúc lâu, chỉ để cái ôm nói thay mọi lời cảm xúc khó diễn đạt thành câu chữ.
"Đừng biến mất luôn nhé." My nói cuối cùng, giọng cố giữ vui vẻ dù không hoàn toàn thành công. "Gửi thư. Bằng giấy thật, không phải kiểu 'nhắc lại cho hệ thống nghe' đâu đấy."
Tôi bật cười qua làn nước mắt, nhận ra câu đùa cay đắng đó ám chỉ tới nghi thức Tiếp Ức tôi từng kể cho cô nghe, một cách My thể hiện sự thấu hiểu và cả sự trêu chọc nhẹ nhàng ngay cả trong khoảnh khắc chia ly nặng nề này.
"Chắc chắn rồi." Tôi nói, siết chặt tay cô lần cuối trước khi Kỳ tới, cả hai cùng xách hành lý, chuẩn bị bước ra khỏi cổng Học Viện.
My đứng đó, vẫy tay, nhìn theo chúng tôi cho tới khi bóng dáng chúng tôi khuất dần sau góc dãy nhà ký túc xá, và tôi, dù đã bước đi, vẫn ngoái lại nhìn cô một lần cuối, khắc ghi hình ảnh người bạn thân nhất đời mình đứng đó, vẫy tay, một biểu tượng của tình bạn chân thành đã đồng hành cùng tôi suốt những năm tháng khó khăn nhất.
Kỳ nắm chặt tay tôi khi thấy tôi ngoái lại quá lâu, không giục tôi đi nhanh hơn, chỉ lặng lẽ đứng đợi thêm một chút, cho tới khi chính tôi tự nguyện quay đầu bước tiếp, mang theo hình ảnh cuối cùng ấy như một viên đá quý cất giữ cẩn thận trong lòng, một phần ký ức tôi biết chắc sẽ không bao giờ phai nhạt, dù có bao nhiêu năm tháng trôi qua.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 104 →