🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trên đường ra khỏi thị trấn, chúng tôi ghé qua quán trà quen thuộc lần cuối, nơi Chị Vy vẫn làm việc mỗi ngày, một sự dừng chân không nằm trong kế hoạch nhưng cả hai chúng tôi đều cảm thấy cần thiết, một cách khép lại vòng tròn đã bắt đầu từ rất lâu trước đây.

Quán trà vẫn y hệt như mọi lần, ánh nắng trưa xuyên qua tấm rèm tre, Chị Vy di chuyển giữa các bàn với sự chính xác quen thuộc, nụ cười đều đều không đổi theo năm tháng.

"Anh chị dùng gì ạ?" Cô hỏi khi tới bàn chúng tôi, giọng dịu dàng như mọi lần, hoàn toàn không nhận ra đây là một trong những vị khách quen đã ghé qua nhiều lần suốt bốn năm qua.

"Hai trà sen, cảm ơn chị." Tôi nói, giọng có phần khác lạ, mang theo một sự trân trọng sâu sắc hơn hẳn những lần gọi trà trước đây.

Vy gật đầu, quay đi pha trà, và tôi nhìn theo bóng cô, lần này bằng một con mắt hoàn toàn khác. Đây không còn là một hình ảnh cảnh báo trừu tượng về cái giá của việc "trả sạch" nữa. Đây là một con đường mà chính chúng tôi đã chọn không đi, một sự đối chiếu rõ ràng nhất giữa hai lựa chọn khác biệt hoàn toàn.

Vy tốt nghiệp đúng chuẩn, trả sạch mọi ký ức, bước ra đời như một cái vỏ biết cười đúng lúc. Chúng tôi, ngược lại, không đủ điều kiện tốt nghiệp, mang theo những ký ức khuyết thiếu, những vết sẹo không bao giờ lành hẳn, nhưng vẫn còn nguyên vẹn là chính mình, vẫn còn nhau.

Khi Vy mang trà tới, tôi nhìn cô, thầm nói lời tạm biệt trong lòng, dù biết cô sẽ không bao giờ nhớ được cuộc gặp gỡ này, dù biết đây chỉ là một trong hàng ngàn lượt khách cô phục vụ mỗi tuần, không có gì đặc biệt trong mắt cô.

Tôi để lại một khoản tiền boa lớn hơn thường lệ trên bàn, không nói gì thêm, chỉ đứng dậy cùng Kỳ, chuẩn bị rời khỏi quán.

Ra tới cửa, tôi ngoái nhìn lại lần cuối, thấy Vy đã quay sang phục vụ bàn khác, nụ cười đều đều tương tự, hoàn toàn không hay biết về việc một vị khách vừa rời đi mãi mãi, một sự lãng quên tự nhiên, không đau đớn, không kịch tính, chỉ đơn giản là bản chất của cô, một bản chất mà chúng tôi, dù phải trả giá đắt, đã chọn không trở thành.

Tôi nắm tay Kỳ, cả hai bước ra khỏi quán trà, hướng về phía cổng thị trấn, để lại sau lưng hình ảnh Chị Vy, một tấm gương phản chiếu con đường chúng tôi đã từ chối, dù con đường phía trước vẫn còn đầy bất định.

"Em nghĩ chị ấy có hạnh phúc không?" Kỳ hỏi, khi hai đứa đã đi được một đoạn.

"Em không biết." Tôi đáp thật lòng. "Có lẽ hạnh phúc, theo một cách rất khác với những gì mình vẫn hiểu về từ đó. Không đau khổ, cũng không thật sự vui, chỉ là... yên ổn." Kỳ gật đầu, không nói thêm, và cả hai tiếp tục bước đi trong im lặng, mỗi người mang theo suy nghĩ riêng về ý nghĩa thật sự của hạnh phúc.

Hết Chương 104

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 105
← TrướcTiếp →