🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cuối cùng, chúng tôi tới chân Tháp Viện trưởng, con đường cuối cùng dẫn ra khỏi khuôn viên Học Viện. Đoan đã đợi sẵn ở đó, đứng một mình dưới bóng tháp, dáng người nhỏ bé nhưng vẫn thẳng thớm, như thể bà đã biết trước giờ khắc chúng tôi sẽ đi ngang qua đây.

"Ta không sắp xếp cuộc gặp này." Bà nói, khi chúng tôi tới gần, như đọc được thắc mắc trong ánh mắt chúng tôi. "Ta chỉ đoán được giờ hai con sẽ rời đi."

Chúng tôi dừng lại trước bà, không biết nên nói gì, sau tất cả những gì đã xảy ra giữa chúng tôi và hệ thống bà đại diện.

"Ta không tới để ngăn cản hai con." Đoan nói, giọng bình thản. "Ta cũng không tới để xin lỗi, vì ta không nghĩ mình đã làm sai, theo những gì ta hiểu và tin tưởng."

"Cháu hiểu ạ." Tôi nói, thật lòng không mong đợi một lời xin lỗi từ bà.

Đoan im lặng một lúc, tay chạm vào cuốn sổ da nhỏ đeo bên hông, cử chỉ quen thuộc của bà mỗi khi đang suy nghĩ sâu sắc điều gì.

"Ta đã sống đủ lâu để biết mọi lựa chọn đều có giá." Bà nói, ánh mắt nhìn thẳng vào cả hai chúng tôi, không né tránh. "Kể cả lựa chọn của chính ta. Ta đã hy sinh khả năng có một cuộc sống bình thường, một gia đình, để giữ cho Kho Lưu vận hành, để ngăn Cơn Đại Quên xảy ra lần nữa. Hai con đã chọn hy sinh tư cách tốt nghiệp, sự an toàn, để giữ lấy sự thật của chính mình."

"Cháu nghĩ cả hai đều là những sự hy sinh thật." Kỳ nói, giọng chân thành.

Đoan gật đầu, một sự công nhận lặng lẽ.

"Ta không phải quái vật, và các con không phải anh hùng." Bà nói, giọng chậm rãi, như đang đúc kết cả một đời suy ngẫm vào một câu nói duy nhất. "Chúng ta chỉ là những người phải chọn, trong một thế giới không cho ai chọn dễ dàng."

Câu nói đó lắng đọng trong không khí, một sự thừa nhận không phô trương về bản chất phức tạp của mọi lựa chọn đạo đức, không có ai hoàn toàn đúng, không có ai hoàn toàn sai, chỉ có những con người đang cố gắng sống theo những giá trị mình tin tưởng, giữa một thế giới đầy rẫy những đánh đổi đau đớn.

"Cảm ơn cô, vì tất cả." Tôi nói, cúi đầu chào.

Đoan gật đầu, không nói thêm, chỉ đứng đó nhìn theo khi chúng tôi quay người, tiếp tục bước đi về phía cổng chính, bóng tháp đổ dài xuống con đường chúng tôi sắp đi, một hình ảnh cuối cùng của Học Viện Vạn Chỉ mà tôi biết mình sẽ còn nhớ mãi.

Đi được một đoạn, tôi ngoái lại lần cuối, thấy Đoan vẫn đứng đó, dáng người nhỏ bé giữa cái bóng khổng lồ của toà tháp, tay vẫn đặt lên cuốn sổ da nhỏ bên hông, một hình ảnh vừa cô đơn vừa kiên định, một người phụ nữ đã dành cả đời mình cho một lý tưởng không ai có thể hoàn toàn đồng tình nhưng cũng không ai có thể hoàn toàn phủ nhận sự chân thành đằng sau nó.

Hết Chương 105

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 106
← TrướcTiếp →