🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng sớm hôm sau, chúng tôi đứng trước cổng chính Học Viện Vạn Chỉ, lần đầu tiên trong đời nhìn nó từ phía bên ngoài đang bước ra, không phải từ bên trong nhìn ra như suốt bốn năm qua.

Cổng trông khác hẳn theo hướng này. Những cột đá cao vút, khắc đầy những ký hiệu cổ mà tôi từng thuộc lòng ý nghĩa nhưng giờ không còn cần nhớ nữa, đổ bóng dài xuống con đường đất phía sau lưng chúng tôi, không phải phía trước. Sương sớm còn vương trên phiến đá lát đường, lạnh và ẩm dưới bàn chân.

Kỳ đứng cạnh tôi, túi đồ đơn sơ khoác trên vai, im lặng nhìn cổng một lúc lâu trước khi lên tiếng.

"Cảm giác lạ." Anh nói. "Như thể cái cổng này chưa bao giờ nhỏ đến vậy."

Tôi hiểu anh muốn nói gì. Suốt bốn năm, cánh cổng ấy đã là biên giới của cả một thế giới, thứ phân định giữa Học Viện và Nhạn Khê, giữa những gì được phép và những gì bị cấm, giữa một cuộc đời có Bảng Nợ ghi tên mình và một cuộc đời không có gì cả. Giờ nhìn lại, nó chỉ là một cánh cổng đá, cao không quá năm mét, không còn quyền lực gì đối với hai người đang đứng ngoài nó.

Tôi kiểm lại những gì mình mang theo, một thói quen đã ăn sâu từ những năm tháng phải tính toán từng cuộn nợ. Cuốn sổ tay da nâu, giờ đã sờn hết bốn góc, nằm gọn trong túi áo trong cùng, gần tim nhất. Một ít tiền, đủ cho vài tuần nếu tiết kiệm. Vài bộ quần áo, một chiếc lược gỗ mẹ Kỳ tặng sáng qua, một mảnh vải nhỏ Hạ My nhét vào tay tôi lúc chia tay, dặn "để nhớ tới tao mỗi khi giặt đồ, vì tao biết mày ghét giặt đồ."

Và những gì để lại, thì nhiều hơn hẳn những gì mang theo. Bảng Nợ của cả hai chúng tôi giờ đã đóng lại, không phải vì đã trả hết, mà vì tình trạng của chúng tôi không còn khớp với bất cứ điều khoản nào trong Hiến Chương Học Viện nữa. Không tốt nghiệp. Không bị đuổi học chính thức. Không còn là sinh viên, cũng không hẳn là cựu sinh viên. Một trạng thái mới, không có tên gọi, không có mục nào ghi nhận nó trong bất cứ cuốn sổ cái nào của Học Viện Vạn Chỉ.

"Không đủ điều kiện tốt nghiệp." Tôi lẩm bẩm lại cụm từ đó, lần thứ không biết bao nhiêu kể từ hôm nhận thông báo chính thức. "Nghe vẫn kỳ lạ."

"Ừ." Kỳ nói. "Nhưng ít nhất đó là sự thật của tụi mình, không phải một cái tên bị gán cho tụi mình."

Chúng tôi đứng đó thêm một lúc, không vội bước đi, để cho khoảnh khắc này có đủ thời gian lắng lại. Xa xa, tôi nghe tiếng chuông sáng của Học Viện vang lên, báo hiệu một ngày học mới bắt đầu cho những người còn ở lại, những người sẽ tiếp tục con đường mà chúng tôi đã chọn rẽ khỏi.

Tôi nghĩ tới Hạ My, giờ này chắc đang vội vã tới lớp, vẫn còn ba năm nữa mới tốt nghiệp, vẫn còn nguyên vẹn con đường phía trước mà tôi từng đi qua. Tôi nghĩ tới Đoan, đứng một mình dưới bóng tháp, tiếp tục công việc mà bà tin là đúng đắn, dù nó đòi hỏi một cái giá mà không phải ai cũng sẵn lòng trả. Tôi nghĩ tới Chị Vy, vẫn phục vụ khách ở quán trà quen thuộc, không còn nhớ gì về những buổi chiều chúng tôi từng ngồi đó.

Tất cả bọn họ giờ đã ở phía sau cánh cổng này, thuộc về một chương đã khép lại của đời tôi.

"Đi thôi." Kỳ nói, giọng nhẹ nhàng, như không muốn phá vỡ sự tĩnh lặng quá đột ngột.

Tôi gật đầu, xốc lại túi đồ trên vai, rồi quay người bước đi cùng anh, hướng ra con đường đất dẫn khỏi Nhạn Khê, dẫn tới một nơi nào đó tôi chưa từng biết tên.

Đi được vài chục bước, tôi ngoái đầu nhìn lại cổng trường một lần, chỉ một lần, đủ để khắc hình ảnh đó vào trí nhớ của chính mình, không phải trí nhớ nào khác, không bị ai kiểm soát, không bị Hệ Số Suy Giảm nào đe doạ xoá đi. Rồi tôi quay đi hẳn, không chờ cho cánh cổng biến mất khỏi tầm mắt. Tôi tự bước đi trước, và lần đầu tiên sau rất lâu, bước chân của tôi không mang theo cảm giác đang chạy trốn khỏi điều gì cả.

Hết Chương 106

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 107
← TrướcTiếp →