🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chiều hôm đó, tôi về phòng ký túc, thấy My đang lặng lẽ xếp một số đồ đạc vào một chiếc túi nhỏ, một hành động bất thường khiến tôi lập tức lo lắng.

"Mày làm gì vậy?" Tôi hỏi, đặt cặp sách xuống, tiến lại gần.

"Tao được 'khuyên'," My nói, nhấn mạnh từ đó bằng một giọng châm biếm nhẹ, "chuyển sang một tổ học khác, tổ có ít 'ảnh hưởng tiêu cực' hơn."

Tôi đứng chết lặng, nhận ra ngay ý nghĩa thật sự đằng sau lời "khuyên" đó. "Vì tao?"

"Vì tao đã giúp mày và Kỳ." My gật đầu, giọng vẫn bình thản một cách đáng ngạc nhiên. "Không phải hình phạt lớn gì, chỉ là mất vài đặc quyền học tập nhỏ, đổi tổ, mất suất được đề cử học bổng xuất sắc cuối năm."

Tôi cảm thấy một sự áy náy dâng lên mãnh liệt, lần đầu tiên nhận ra rõ ràng rằng hậu quả của hành động mình đang lan toả ra cả những người không trực tiếp đối đầu hệ thống, những người chỉ đơn giản đứng về phía bạn bè.

"Tao xin lỗi." Tôi nói, giọng nghẹn ngào. "Tao không nghĩ tới việc mày cũng sẽ bị liên luỵ."

"Đừng xin lỗi tao." My nói, ngừng tay xếp đồ, quay sang nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt kiên định. "Tao chọn giúp, tao biết cái giá. Đó là khác biệt giữa tao với những người bị hệ thống lấy mà không được chọn."

Câu nói đó khiến tôi lặng người, một sự phân biệt sắc bén mà My vừa đưa ra, giữa những nạn nhân bị động của hệ thống và những người chủ động chọn hy sinh một phần vì lẽ phải. Cô không phải nạn nhân, cô là một người bạn đã tự nguyện bước vào cuộc chiến này, với đôi mắt mở to, hiểu rõ cái giá phải trả.

"Cảm ơn mày." Tôi nói, ôm chầm lấy cô, không kìm được nước mắt.

My ôm lại tôi, xoa nhẹ lưng tôi, một cử chỉ an ủi quen thuộc, dù lần này chính cô mới là người đang chịu tổn thất.

"Đừng khóc vì tao." Cô nói, giọng đã dịu lại. "Khóc thì để dành cho lúc thật sự cần thiết. Bây giờ, mình còn nhiều việc phải làm."

Cô gấp lại cuốn sổ tính toán quen thuộc, đặt vào túi cẩn thận, chuẩn bị chuyển sang không gian sống mới, và tôi đứng đó, nhìn cô, cảm nhận một sự biết ơn sâu sắc pha lẫn nỗi đau, hiểu rằng tình bạn chân thành đôi khi mang một cái giá thật sự, không phải chỉ là những lời hứa suông.

Trước khi My rời phòng hẳn, cô quay lại ôm tôi lần cuối. "Mình vẫn là bạn thân, chỉ là không ở chung phòng nữa thôi." Cô nói, cố giữ giọng vui vẻ dù cả hai đều biết đây là một mất mát thật sự. Tôi gật đầu, nhìn cô xách túi bước ra khỏi căn phòng đã gắn bó suốt gần bốn năm, để lại tôi một mình với một khoảng trống mới trong cuộc sống vốn đã đầy biến động.

Hết Chương 98

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 99
← TrướcTiếp →