Sáng hôm sau, một mảnh giấy triệu tập chính thức khác được gửi tới, lần này yêu cầu tôi và Kỳ có mặt tại văn phòng Hiệu trưởng Học Viện, một cấp bậc cao hơn hẳn văn phòng Giám Thu quen thuộc, nơi tôi chưa từng phải bước chân vào trong suốt bốn năm học.
Văn phòng Hiệu trưởng trang nghiêm hơn hẳn, trần nhà cao, tường ốp gỗ tối màu, một bàn làm việc lớn với vài viên chức ngồi hai bên, tất cả đều mang vẻ mặt nghiêm khắc khi chúng tôi bước vào.
"Đan Nhiên, Vũ Tuấn Kỳ." Một viên chức đọc tên, giọng lạnh lùng, chính thức. "Hai người được triệu tập vì đã vi phạm hàng loạt quy định của Học Viện."
Ông đọc tiếp một danh sách dài các vi phạm: tiết lộ thông tin nội bộ từ hồ sơ Bảng Nợ, tham gia và thú nhận công khai một giao dịch ngoài Hiến Chương, gây rối trật tự công cộng tại một sự kiện chính thức của thị trấn.
Tôi và Kỳ ngồi nghe, tay nắm chặt tay nhau, không phản bác, vì biết rõ mọi cáo buộc đó, dù được diễn đạt bằng ngôn ngữ hành chính lạnh lùng, đều là sự thật.
"Học Viện quyết định đình chỉ một số quyền lợi học sinh của hai người, có hiệu lực ngay lập tức." Ông tiếp tục đọc, giọng đều đều. "Bao gồm quyền tham gia các hoạt động ngoại khoá, quyền sử dụng thư viện ngoài giờ, và quyền ứng cử vào các vị trí đại diện học sinh."
Tôi gật đầu, chấp nhận, dù trong lòng biết rõ đây chỉ là bước đầu, một sự trừng phạt nhẹ nhàng so với những gì có thể sẽ tới.
Viên chức gấp hồ sơ lại, nhìn chúng tôi một lúc, rồi nói thêm một câu, giọng vẫn giữ nguyên vẻ hành chính nhưng mang một sức nặng khác hẳn.
"Trường hợp của hai vị sẽ được Hội đồng xem xét lại tư cách tốt nghiệp trong kỳ họp tới."
Câu nói đó khiến cả tôi và Kỳ đều khựng lại. "Tư cách tốt nghiệp" — cụm từ đó, lần đầu tiên, bị đặt dấu hỏi công khai, chính thức, không còn chỉ là một nỗi lo mơ hồ trong đầu chúng tôi nữa.
"Chúng tôi hiểu ạ." Kỳ nói, giọng cố giữ vững vàng, dù tôi cảm nhận được tay anh siết chặt tay tôi hơn.
Chúng tôi được cho rời khỏi văn phòng, bước ra hành lang dài, im lặng, mỗi bước chân đều nặng nề hơn bước trước, mang theo một nỗi lo mới, cụ thể hơn, đáng sợ hơn bất cứ điều gì chúng tôi từng tưởng tượng khi bắt đầu con đường công khai này.
Ra tới sân ngoài, Kỳ dừng lại, quay sang nhìn tôi, cố nặn ra một nụ cười trấn an dù rõ ràng chính anh cũng đang hoảng sợ không kém. "Dù có chuyện gì, mình vẫn còn nhau." Anh nói, nắm chặt tay tôi. Tôi gật đầu, cố bám víu vào câu nói đó như một điểm tựa duy nhất giữa cơn bão bất định đang chờ đợi phía trước.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 98 →