🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ngày lễ hội Kỳ Mưa Dầm tới, quảng trường trung tâm Nhạn Khê chật kín người, không chỉ học sinh Học Viện mà cả dân cư khắp thị trấn tụ họp về đây theo truyền thống hằng năm, mừng mùa mưa đầu tiên trong năm, một lễ hội gắn liền với niềm tin cổ xưa về sự tái sinh và khởi đầu mới.

Tôi, Kỳ và My đứng nép vào một góc quảng trường, chờ đợi thời điểm thích hợp, tim đập dồn dập, tay nắm chặt bộ tài liệu My đã chuẩn bị công phu suốt nhiều ngày qua.

"Sẵn sàng chưa?" Kỳ hỏi, giọng vẫn còn hơi yếu sau cơn chóng mặt đêm trước, nhưng ánh mắt đầy quyết tâm.

"Sẵn sàng." Tôi và My đồng thanh đáp, nắm chặt tay nhau một lúc trước khi tách ra, mỗi người vào vị trí đã phân công.

Khi buổi lễ chính thức tạm nghỉ giữa các nghi thức, tôi bước lên một bậc thềm cao gần đài phun nước trung tâm, hít một hơi sâu, và cất giọng, to nhất có thể để vang khắp quảng trường.

"Xin mọi người chú ý một chút!" Tôi hô lớn, giọng run nhưng kiên quyết.

Đám đông dần quay lại nhìn, tiếng xì xào lan ra, một sự chú ý bất ngờ dồn về phía tôi.

"Tôi là Đan Nhiên, học sinh năm tư Học Viện Vạn Chỉ. Tôi có bằng chứng về một mạng lưới giao dịch ký ức ngoài luật, do Bà Tuyết Lam, chủ Tiệm Cầm Ức, điều hành, gây thiệt hại nghiêm trọng cho nhiều học sinh và gia đình trong thị trấn."

Tiếng xì xào biến thành tiếng ồn lớn hơn, đám đông bắt đầu chen lấn lại gần, và Kỳ cùng My tiến lên bên cạnh tôi, giơ cao bản sao chứng cứ, những trang giấy số liệu được phóng to để mọi người có thể nhìn thấy từ xa.

"Đây là bằng chứng!" My hô to, chỉ vào bảng so sánh số liệu. "Giá công khai và giá thực tế chênh lệch quá lớn để là ngẫu nhiên. Chúng tôi kêu gọi Hội đồng Sáng Lập điều tra công khai, minh bạch."

Đám đông phản ứng ngay lập tức, chia rẽ rõ rệt: một số người vỗ tay, hô hào ủng hộ, đặc biệt những gia đình từng là nạn nhân của các giao dịch mờ ám; một số khác la ó phản đối, lo sợ nguồn vay chợ đen duy nhất của họ sẽ biến mất.

Giữa tiếng ồn hỗn loạn đó, một Giám Thu khác, không phải Cô Trinh, len qua đám đông, tiến lại gần chúng tôi, giọng nghiêm khắc.

"Dừng lại ngay! Đây không phải nơi để làm chuyện này, theo đúng thủ tục các em phải—"

Nhưng lời nói của ông bị át đi bởi tiếng ồn của đám đông, và giữa không khí hỗn loạn đó, mưa bắt đầu lất phất rơi xuống, đúng như tên gọi của mùa lễ hội, những giọt nước đầu tiên hoà lẫn với sự căng thẳng đang bao trùm cả quảng trường, đánh dấu một khoảnh khắc không thể quay đầu lại.

Tôi đứng đó, ướt sũng dần vì mưa, nhìn khắp biển người đang chia rẽ vì lời tuyên bố của mình, và trong lòng, dù sợ hãi, tôi cảm nhận một sự nhẹ nhõm kỳ lạ: cuối cùng, sau bao lâu giấu giếm, sự thật đã được nói ra, trước mặt tất cả mọi người, không còn cách nào rút lại được nữa.

Hết Chương 95

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 96
← TrướcTiếp →