Trên đường về từ tiệm, giữa con phố tối vắng người, Kỳ đột nhiên khựng bước, tay ôm lấy đầu, rồi khuỵu xuống, gần như ngã hẳn nếu tôi không kịp đỡ lấy anh.
"Kỳ! Anh sao vậy?" Tôi hoảng hốt, quỳ xuống bên anh, tay run rẩy đỡ lấy vai anh.
"Chóng mặt... quá." Anh nói, giọng yếu ớt, mắt nhắm nghiền, mồ hôi lạnh túa ra trên trán dù thời tiết đêm khá mát.
Tôi nhìn quanh, con phố vắng người vào giờ này, không có ai giúp đỡ gần đó. Tôi dìu anh ngồi dựa vào một bức tường gần đó, xoa lưng anh, cố trấn tĩnh cả bản thân lẫn anh.
"Anh thở chậm lại, từ từ thôi." Tôi nói, giọng cố giữ bình tĩnh dù trong lòng đang hoảng loạn tột độ.
Vài phút trôi qua chậm chạp, Kỳ dần lấy lại được sự tỉnh táo, hơi thở đều hơn, nhưng gương mặt vẫn còn tái nhợt.
"Anh ổn hơn rồi." Anh nói, cố nặn ra một nụ cười yếu ớt.
Tôi không dám mạo hiểm, dìu anh về phòng chậm rãi, không dám gọi Giám Thu vì sợ lộ chuyện đang chuẩn bị, chỉ có thể tự mình chăm sóc anh, đặt anh nằm xuống giường, lấy khăn ướt lau trán cho anh.
Khi tỉnh lại hoàn toàn, Kỳ nắm lấy tay tôi, ánh mắt nghiêm túc khác thường.
"Mình phải làm nhanh hơn." Anh nói, giọng dù yếu nhưng đầy quyết tâm. "Không phải vì anh sợ. Vì anh không chắc còn bao lâu để giúp em làm việc này."
Câu nói đó khiến tim tôi thắt lại, một nỗi sợ lạnh buốt chưa từng có trước đây, không phải nỗi sợ mơ hồ về tương lai xa xôi, mà một sự cấp bách thật sự, cận kề, đang hiện diện ngay trước mắt.
"Em sẽ không để chuyện gì xảy ra với anh." Tôi nói, giọng nghẹn ngào, nắm chặt tay anh.
"Anh biết." Kỳ mỉm cười yếu ớt, tay chạm lên vành tai trái theo phản xạ quen thuộc, cử chỉ giờ đây xuất hiện thường xuyên hơn hẳn, một dấu hiệu rõ ràng của tình trạng đang xấu đi từng ngày.
Tôi ngồi bên giường anh suốt đêm đó, không dám chợp mắt, theo dõi từng nhịp thở của anh, tim đập nặng nề với một sự thật tôi không còn có thể né tránh: thời gian không còn nhiều, và lễ hội Kỳ Mưa Dầm, dù còn vài ngày nữa mới tới, giờ đây mang một sức nặng cấp bách hơn bao giờ hết.
Gần sáng, khi ánh bình minh đầu tiên len qua khe cửa sổ thấp, Kỳ tỉnh dậy hẳn, thấy tôi vẫn ngồi đó, ánh mắt anh dịu lại, đầy áy náy. "Em không ngủ cả đêm vì anh sao?" Tôi lắc đầu, nắm lấy tay anh, không nói gì, chỉ để sự hiện diện của mình là câu trả lời đủ đầy nhất cho câu hỏi đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 95 →