🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trước khi hành động công khai, tôi và Kỳ quyết định tới gặp Bà Tuyết Lam một lần cuối, không phải để cầu xin hay đối chất như những lần trước, mà để báo trước cho bà biết về ý định của chúng tôi, một sự công bằng tối thiểu chúng tôi muốn dành cho bà, dù bà không xứng đáng nhận được nhiều sự tử tế như vậy.

Chúng tôi tới tiệm vào buổi tối, lần này cả hai cùng đi, đứng cạnh nhau trước quầy, không còn một mình như những lần trước.

"Cả hai đứa tới cùng lúc à." Bà Tuyết Lam nói, giọng vẫn niềm nở nhưng có phần dò xét hơn thường lệ. "Có chuyện gì quan trọng vậy?"

"Chúng cháu tới để báo cho bà biết." Tôi nói, giọng vững vàng. "Chúng cháu sẽ công khai vạch trần mạng lưới giao dịch ngoài luật của bà, có bằng chứng đầy đủ, trước toàn thị trấn."

Nét mặt Bà Tuyết Lam thay đổi ngay lập tức, sự niềm nở tan biến, thay vào đó là một sự lạnh lùng sắc bén tôi chưa từng thấy ở bà trước đây.

"Cháu tưởng bà sợ cháu vạch trần à?" Bà nói, đứng dậy khỏi ghế, lần đầu tiên trong ba lần gặp. "Người mất nhiều nhất khi cháu mở miệng, vẫn là chính cháu, như bà đã nói."

"Cháu biết." Tôi đáp, không lùi bước. "Nhưng cháu chấp nhận cái giá đó."

Bà nhìn tôi, rồi nhìn Kỳ, ánh mắt sắc bén như đang cố tìm ra điểm yếu để tấn công.

"Cả hai đứa cùng chấp nhận sao?" Bà hỏi, giọng lạnh hẳn. "Vậy để bà nói rõ: nếu cháu công khai, bà sẽ không ngồi yên. Bà có nhiều mối quan hệ hơn cháu tưởng, và bà sẽ dùng mọi cách hợp pháp để bảo vệ mình, kể cả nếu điều đó có nghĩa là khiến hai đứa gặp rắc rối lớn hơn nhiều."

Kỳ nắm chặt tay tôi, không lùi bước trước lời đe doạ đó.

"Chúng cháu đã chuẩn bị cho điều đó." Anh nói, giọng chắc chắn.

Bà Tuyết Lam im lặng một lúc, nhìn cả hai chúng tôi, và trong ánh mắt bà, tôi thấy một sự tính toán phức tạp, giữa cơn giận và một sự đánh giá lại tình huống.

"Được." Bà nói cuối cùng, giọng đã bình tĩnh trở lại nhưng vẫn còn đó sự lạnh lùng. "Cháu muốn chơi trò này thì chơi. Nhưng đừng trách bà không cảnh báo trước."

Chúng tôi rời khỏi tiệm, bước ra ngoài trời tối, không khí căng thẳng vẫn còn đọng lại trên da, nhưng cả hai chúng tôi đều cảm thấy một sự nhẹ nhõm kỳ lạ, vì cuối cùng, mọi lá bài đã được đặt lên bàn, không còn gì phải giấu diếm nữa.

"Em không ngờ bà ấy phản ứng dữ vậy." Tôi nói, giọng vẫn còn hơi run khi hai đứa đi bộ về Học Viện.

"Ừ, nhưng ít nhất giờ mình biết chắc bà ta sẽ chống trả tới cùng." Kỳ nói, siết chặt tay tôi. "Không còn bất ngờ nào nữa, chỉ còn việc chuẩn bị thật kỹ cho ngày lễ hội."

Hết Chương 93

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 94
← TrướcTiếp →