🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau, chúng tôi báo cho Đoan biết quyết định của mình: từ chối đề nghị ân xá, chọn con đường công khai vạch trần. Bà nghe xong, không tỏ ra bất ngờ hay giận dữ, chỉ gật đầu, một sự tôn trọng lặng lẽ dành cho lựa chọn của chúng tôi, dù rõ ràng nó không phải điều bà mong đợi.

"Ta sẽ không cản trở." Bà nói, giọng bình thản. "Nhưng ta cũng không thể hứa hẹn gì về hậu quả các con sẽ phải đối mặt."

Chúng tôi cảm ơn bà, rời khỏi tháp, và ngay buổi chiều đó, tụ họp tại phòng My để bắt đầu lên kế hoạch cụ thể. Cô Trinh ghé qua một chút, không ở lại lâu, chỉ đưa thêm vài lời khuyên về mặt thủ tục trước khi rời đi, giữ đúng giới hạn vai trò cô đã tự đặt ra.

"Nếu làm, phải làm ở chỗ đông người nhất thị trấn." My nói, mắt sáng lên với tinh thần chiến lược. "Chỗ không ai giấu được gì, chỗ cả Hội đồng lẫn dân thị trấn đều phải chứng kiến cùng lúc."

"Lễ hội Kỳ Mưa Dầm sắp tới, đúng không?" Kỳ nói, nhớ ra sự kiện thường niên lớn nhất của thị trấn, nơi cả học sinh lẫn dân cư tụ họp đông đảo tại quảng trường trung tâm.

"Đúng rồi." My gật đầu, bắt đầu phác thảo kế hoạch lên một tờ giấy lớn. "Đó sẽ là thời điểm tốt nhất, đông người chứng kiến nhất."

Chúng tôi dành cả buổi chiều bàn bạc chi tiết, phân công cụ thể: My sẽ biến bản sao dữ liệu của Cô Trinh thành một bộ so sánh số liệu dễ hiểu, dễ trình bày trước đám đông không chuyên môn. Kỳ sẽ chuẩn bị phần phát biểu, luyện tập cách trình bày rõ ràng, mạch lạc. Tôi sẽ phụ trách phần liên hệ, tìm thêm vài nhân chứng khác có thể sẵn sàng lên tiếng, dù biết rõ đây sẽ là phần khó khăn nhất.

"Còn về phía Hội đồng thì sao?" Tôi hỏi. "Mình có cần thông báo trước không?"

"Không." Kỳ lắc đầu, giọng dứt khoát. "Nếu báo trước, họ sẽ tìm cách ngăn chặn hoặc chuẩn bị phản ứng. Mình cần yếu tố bất ngờ."

Cả nhóm gật đầu đồng ý, và buổi chiều trôi qua trong không khí vừa căng thẳng vừa quyết tâm, mỗi người đều ý thức rõ rủi ro của kế hoạch này, nhưng không ai lùi bước, một sự đoàn kết mới hình thành giữa những người bạn sẵn sàng cùng nhau đối mặt với một hệ thống lớn hơn tất cả bọn họ cộng lại.

Trước khi My rời phòng để về nghỉ, cô nắm tay tôi một lúc. "Dù kết quả có ra sao, tao tự hào vì được làm điều này cùng mày." Tôi ôm cô thật chặt, cảm nhận một sự ấm áp lan toả giữa tất cả những lo âu đang chờ đợi phía trước, biết rằng mình không hề đơn độc trong cuộc chiến sắp tới.

Hết Chương 91

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 92
← TrướcTiếp →