Đêm đó, tôi và Kỳ không về phòng riêng, mà cùng nhau tới bờ tường thấp bao quanh Kho Lưu, lần thứ tư tôi đứng ở đúng vị trí này kể từ đầu năm học, nhưng lần đầu tiên không phải một mình.
Bầu trời đêm nay hiếm hoi có trăng tròn, ánh sáng bạc phủ lên khoảng sân vắng, khác hẳn ba lần trước đều không trăng hoặc chỉ có trăng khuyết mờ nhạt. Chúng tôi đứng cạnh nhau, tay nắm chặt tay, nhìn lên cánh cửa sắt lớn im lìm, nghe tiếng guồng quay đều đặn vọng lên từ sâu dưới lòng đất.
"Em nghĩ sao?" Kỳ hỏi, phá vỡ sự im lặng đã kéo dài từ lúc rời tháp.
"Em không biết." Tôi thành thật. "Một phần trong em muốn xoá hết đi, để không còn đau nữa. Nhưng một phần khác..."
"Sợ rằng nếu xoá, mình sẽ đánh mất một phần của chính mình." Kỳ tiếp lời, như đọc được suy nghĩ của tôi.
Chúng tôi bàn bạc suốt nhiều giờ, cân nhắc từng lối đi có thể: chấp nhận đề nghị của Đoan, để Nhiên một mình quay lại tìm Bà Tuyết Lam đề nghị một điều khoản "chung kết" nào đó đánh đổi hoàn toàn, hay một con đường thứ ba mà cả hai đều dần nhận ra đang hình thành trong lòng, một con đường không ai gợi ý cho chúng tôi, chỉ có chúng tôi tự tìm ra.
"Em không muốn ai quyết định thay mình cái gì bị xoá." Tôi nói, giọng dần trở nên chắc chắn hơn. "Kể cả Đoan, dù bà ấy có ý tốt tới đâu. Ký ức đau đớn đó, dù nặng nề, cũng là của em, là một phần câu chuyện của em."
Kỳ gật đầu, siết chặt tay tôi hơn. "Và anh không muốn để em một mình gánh chịu hậu quả với Bà Tuyết Lam nữa. Nếu phải trả giá, mình trả giá cùng nhau, công khai, không giấu diếm nữa."
"Vậy mình công khai vạch trần." Tôi nói, cảm nhận một sự quyết tâm mới mẻ dâng lên, khác hẳn sự tuyệt vọng mù quáng của những lần trước. "Đưa bằng chứng của Cô Trinh, của My, ra trước công chúng, buộc Hội đồng phải đối diện, dù biết cái giá có thể là chính mình mất tư cách học sinh."
Kỳ nhìn tôi, ánh mắt đầy quyết tâm, không một chút do dự. "Lần này mình cùng làm, cùng chịu. Không ai giấu ai nữa."
Tôi mỉm cười, nước mắt rưng rưng, và trong khoảnh khắc đó, tôi thì thầm, không phải câu "Tên anh ấy là..." quen thuộc đã dùng hết số lần cho phép, mà một câu khác hẳn, một lời thề mới, nói thành lời, không giấu giếm.
"Tên chúng ta là hai người sắp làm một việc không ai ở đây từng dám làm."
Chúng tôi đứng đó thêm một lúc, dưới ánh trăng tròn hiếm hoi, tay nắm chặt trước cửa Kho Lưu, rồi cùng quay lưng bước đi, không ai ngoái lại nhìn cánh cửa sắt lớn lần cuối, vì cả hai đều biết, đây là lần cuối cùng chúng tôi cần đứng trước nó để tìm câu trả lời. Từ giờ, câu trả lời đã nằm trong chính hai chúng tôi.
Trên đường về, không ai nói thêm gì nhiều, chỉ đi bên nhau trong im lặng, một sự im lặng khác hẳn mọi khoảng lặng nặng nề trước đây, một sự im lặng của hai người đã cùng đưa ra một quyết định, cùng chấp nhận mọi hậu quả sẽ tới, không còn ai phải một mình gánh vác điều gì nữa. Sáng mai, chúng tôi sẽ báo cho Đoan biết quyết định của mình, và từ đó, con đường phía trước, dù đầy chông gai, ít nhất sẽ là con đường của riêng chúng tôi, không phải con đường được vẽ sẵn bởi bất kỳ ai khác.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 91 →