🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Một khoảng lặng dài bao trùm căn phòng tròn trên đỉnh tháp sau câu nói của Đoan, chỉ có tiếng guồng quay vọng lên đều đặn từ phía dưới, như một nhịp thở không bao giờ ngừng nghỉ của chính Học Viện.

"Vậy không có cách nào thay đổi hệ thống này sao?" Tôi hỏi, giọng run nhưng không chịu bỏ cuộc.

"Có thể có, trong tương lai xa." Đoan đáp, giọng mệt mỏi. "Nhưng ta đã tìm kiếm suốt năm mươi năm, và chưa tìm ra cách nào để duy trì ký ức tập thể mà không cần một nguồn nhiên liệu liên tục. Hạ bệ ta không giải quyết được vấn đề đó, chỉ đổi người cầm quyền."

Kỳ nắm chặt tay tôi, cả hai cùng im lặng, cố tiêu hoá sự thật nặng nề vừa được xác nhận.

"Nhưng ta có thể làm một điều cho hai con." Đoan nói, chuyển hướng câu chuyện, ánh mắt trở nên dịu dàng hơn hẳn. "Một sự ân xá hiếm hoi."

Chúng tôi nhìn bà, chờ đợi.

"Ta có thể xoá trắng hợp đồng năm hai của Nhiên, và phần ký ức liên đới của cả hai con về giai đoạn độc hại nhất trong quan hệ của hai con." Đoan nói, giọng chân thành. "Không phải toàn bộ, chỉ phần gắn với hợp đồng và hậu quả của nó. Hai con sẽ không còn nhớ nỗi đau này, không còn mang gánh nặng này nữa."

Tôi và Kỳ nhìn nhau, cả hai đều choáng váng trước đề nghị này. Đây không phải một cái bẫy, tôi cảm nhận được sự chân thành trong giọng nói của Đoan, một lòng thương xót thật sự từ một người đã sống đủ lâu để hiểu nỗi đau của việc mất mát và ký ức bị tổn thương.

"Nếu xoá, em có đồng ý không?" Kỳ hỏi tôi, giọng nghiêm túc, ánh mắt dò hỏi thật lòng.

Tôi không trả lời ngay, cảm nhận sức nặng thật sự của lựa chọn này. Không còn nhớ nỗi đau, không còn mang gánh nặng tội lỗi, không còn phải đối mặt với Bà Tuyết Lam nữa. Một sự giải thoát hoàn toàn, dễ dàng, ngay trước mắt.

Nhưng đâu đó trong lòng tôi, một tiếng nói nhỏ cảnh báo: xoá đi ký ức về giai đoạn này, có phải cũng là xoá đi bài học, xoá đi sự trưởng thành mà cả hai chúng tôi đã đạt được qua việc cùng nhau đối diện với nó?

"Em cần thời gian nghĩ." Tôi nói cuối cùng, giọng run. "Đây là quyết định quá lớn để trả lời ngay."

Đoan gật đầu, không thúc ép. "Ta hiểu. Hai con có thể suy nghĩ qua đêm nay, rồi cho ta biết quyết định vào sáng mai."

Chúng tôi rời khỏi tháp, bước xuống những bậc thang xoáy ốc trong im lặng, mang theo một quyết định nặng nề nhất mà chúng tôi từng phải đối diện cùng nhau.

Ra tới sân dưới chân tháp, ánh chiều đã tắt hẳn, chỉ còn lại vệt sáng cuối cùng nơi đường chân trời. Kỳ dừng lại, quay sang nhìn tôi, nắm lấy cả hai tay tôi. "Dù em quyết định gì, anh cũng sẽ đồng ý." Anh nói, giọng chân thành. "Nhưng anh muốn em biết, anh sẽ không tự mình chọn quên, nếu em không thật sự muốn vậy." Tôi gật đầu, cảm nhận gánh nặng của quyết định giờ đây không còn là của riêng mình nữa, mà là của cả hai, một sự chia sẻ khiến nó, dù vẫn nặng nề, trở nên dễ mang vác hơn nhiều.

Hết Chương 89

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 90
← TrướcTiếp →