Thông báo chấp thuận tới sớm hơn dự kiến, chỉ sau hai ngày, nhưng không phải một buổi gặp với đại diện Hội đồng như chúng tôi mong đợi. Thay vào đó, mảnh giấy ghi rõ: buổi gặp sẽ diễn ra tại Tháp Viện trưởng, trực tiếp với Viện trưởng Đoan.
Tôi và Kỳ đứng trước cánh cửa gỗ lớn ở chân tháp, một công trình tôi chưa từng bước vào trong suốt bốn năm học, chỉ nhìn thấy từ xa mỗi khi ngước lên phía trên Kho Lưu. Một người hầu cận già dẫn chúng tôi lên, qua những bậc thang xoáy ốc dài, cho tới một căn phòng tròn trên đỉnh tháp, nơi Viện trưởng Đoan đã ngồi đợi sẵn.
Không gian ở đây khác hẳn mọi nơi tôi từng thấy, một cửa sổ tròn lớn nhìn thẳng xuống khu vực Kho Lưu, ánh sáng chiều xuyên qua chiếu thành một vòng tròn sáng giữa phòng, và tiếng guồng quay từ sâu dưới lòng đất vọng lên rõ hơn bao giờ hết, gần như rung động cả không khí.
"Ngồi xuống đi." Đoan nói, giọng chậm rãi, tay chạm vào cuốn sổ da nhỏ đeo bên hông như một thói quen. "Ta đã đọc đơn của hai con, và bằng chứng hai con thu thập được."
Chúng tôi ngồi xuống, đối diện bà, tim đập nhanh, không biết chắc điều gì sắp xảy ra.
"Hai con muốn Hội đồng điều tra Bà Tuyết Lam." Đoan nói, không phải câu hỏi, chỉ là một sự xác nhận. "Và hai con muốn biết vì sao một hệ thống như thế này lại tồn tại, đúng không?"
Tôi gật đầu, ngạc nhiên trước sự thấu hiểu chính xác của bà.
Đoan im lặng một lúc, nhìn ra cửa sổ tròn, xuống phía Kho Lưu, rồi quay lại nhìn chúng tôi, và lần đầu tiên, tôi thấy bà chuẩn bị nói một điều gì đó bà chưa từng nói với bất kỳ học sinh nào trước đây.
"Kho Lưu không phải một nơi lưu trữ tĩnh." Bà nói, giọng trầm xuống, như đang tiết lộ một bí mật đã giữ kín suốt cả đời. "Một ký ức, dù được cất giữ cẩn thận tới đâu, cũng sẽ phai nhạt dần theo thời gian nếu không được 'nhắc lại', giống hệt cách trí nhớ con người cần được ôn lại để không quên. Kho Lưu cũng vậy."
"Ý cô là..." Kỳ bắt đầu, giọng run.
"Ý ta là, để giữ cho ký ức tập thể của thị trấn này, những ký ức đã mất trong Cơn Đại Quên, được chắp vá và bảo tồn, không tự phai nhạt lần nữa, Kho Lưu cần một dòng chảy ký ức mới, liên tục, vĩnh viễn." Đoan nói, giọng không hề biện minh, chỉ trình bày sự thật trần trụi. "Học phí ký ức của học sinh không phải một hình phạt. Nó là nhiên liệu bắt buộc, không có điểm dừng tự nhiên."
Tôi ngồi lặng, cảm nhận toàn bộ trọng lượng của sự thật vừa được hé lộ, một cơ chế không có "kẻ xấu" đơn giản để đánh bại, chỉ có một cỗ máy cần nhiên liệu, và tất cả chúng tôi, không trừ một ai, đều là một phần của nhiên liệu đó.
"Vậy tất cả những gì tụi con làm, mọi hy sinh, mọi cuộn nợ tụi con đóng, không có điểm dừng nào cả sao?" Kỳ hỏi, giọng nghẹn lại, như đang cố chấp nhận một sự thật quá lớn để nuốt trọn cùng lúc.
"Không có điểm dừng tự nhiên." Đoan xác nhận, không né tránh. "Chỉ có điểm dừng nếu ai đó, một ngày nào đó, tìm ra được cách khác để giữ ký ức tập thể mà không cần một dòng chảy liên tục như vậy. Ta đã cố suốt năm mươi năm và chưa tìm ra. Có lẽ thế hệ của các con, hoặc thế hệ sau nữa, sẽ tìm ra điều ta không thể."
"Cháu nghĩ ta là quái vật." Đoan nói, nhìn thẳng vào tôi. "Được. Quái vật cũng cần có ai đó gác cổng."
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 89 →