🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ba ngày chờ đợi trôi qua chậm rãi, nặng nề, xen giữa nhịp sống thường nhật vẫn phải tiếp diễn: lớp học, bài tập, những buổi gặp ngắn với My để chuẩn bị số liệu, những buổi tối cùng Kỳ và Cô Trinh sắp xếp lại toàn bộ bằng chứng đã thu thập được.

My dành nhiều giờ liền phân tích tập giấy Cô Trinh đưa, đối chiếu với những gì cô biết về hệ thống Thẩm Định, cố gắng biến những con số rời rạc thành một bộ so sánh rõ ràng, dễ hiểu, đủ sức thuyết phục ngay cả với người không chuyên.

"Nhìn đây." My chỉ vào một bảng số liệu cô vừa hoàn thành, ngồi trong phòng ký túc một buổi tối. "Nếu so sánh giá công khai với những gì thực tế bị tính, chênh lệch này quá lớn để là ngẫu nhiên."

Tôi và Kỳ cúi xuống xem, dù không hiểu hết mọi chi tiết kỹ thuật, nhưng đủ để nhận ra sự nghiêm trọng của phát hiện.

Ngày thứ hai của đợt chờ đợi, giữa buổi luyện tập Kéo Sợi, Kỳ đột nhiên chóng mặt nặng, phải ngồi nghỉ giữa chừng, mồ hôi lấm tấm trên trán dù thời tiết không quá nóng. Tôi vội chạy tới đỡ anh, lo lắng dâng lên mãnh liệt.

"Anh ổn không?" Tôi hỏi, tay đặt lên trán anh, cảm nhận nó nóng hơn bình thường.

"Ổn, chỉ hơi mệt thôi." Kỳ nói, cố nặn ra một nụ cười, nhưng tôi thấy rõ sự gắng gượng trong đó.

My, chứng kiến cảnh đó, sau khi giúp Kỳ ổn định lại, kéo tôi ra một góc riêng, giọng nghiêm túc bất thường.

"Nếu tính đúng tốc độ này," My nói, giọng thận trọng, không muốn làm tôi hoảng loạn thêm nhưng cũng không muốn giấu diếm, "Kỳ còn khoảng... không nhiều thời gian trước khi chạm ngưỡng nguy hiểm."

Tôi im lặng, cảm nhận một nỗi sợ lạnh buốt lan khắp người, dù My không nói ra con số cụ thể, có lẽ vì chính cô cũng không dám chắc chắn, hoặc không muốn tôi phải mang thêm gánh nặng của một con số cụ thể ngay lúc này.

"Mình phải nhanh hơn." Tôi nói, giọng quyết liệt. "Không thể chờ đợi lâu hơn nữa."

My gật đầu, đồng ý, và cả hai chúng tôi quay lại chỗ Kỳ, cùng nhau hoàn thiện những bước chuẩn bị cuối cùng, trong lòng mang theo một sự cấp bách mới, một đồng hồ vô hình đang đếm ngược mà không ai trong chúng tôi biết chính xác còn bao nhiêu thời gian trước khi nó chạm về không.

Ngày thứ ba, thông báo cuối cùng cũng tới, muộn hơn dự kiến vài giờ khiến cả ba chúng tôi hồi hộp đứng ngồi không yên suốt cả buổi chiều. Khi mảnh giấy được đưa tới tay tôi, tay tôi run tới mức phải nhờ Kỳ mở giúp, và trong khoảnh khắc đọc dòng chữ chấp thuận, một cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn sợ hãi tràn ngập cả ba người, biết rằng từ giờ, mọi thứ sẽ không thể quay lại như trước nữa.

Hết Chương 87

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 88
← TrướcTiếp →