Sau nhiều ngày cân nhắc và chuẩn bị, tôi và Kỳ cùng quyết định thực hiện một bước đi chính thức: nộp đơn xin một buổi gặp trực tiếp với đại diện Hội đồng Sáng Lập, không còn là những cuộc điều tra âm thầm hay đối đầu lén lút nữa, mà một hành động công khai, không thể rút lại.
Chúng tôi tới phòng hành chính trung tâm vào một buổi sáng, mang theo lá đơn đã soạn sẵn, viết cẩn thận từng câu chữ suốt cả một buổi tối trước đó, cố gắng diễn đạt yêu cầu một cách trang trọng, đúng thủ tục nhất có thể.
Nhân viên hành chính, một người đàn ông trung niên nghiêm nghị, nhận lá đơn, đọc lướt qua, rồi nhìn chúng tôi với ánh mắt dò xét.
"Hai vị muốn gặp đại diện Hội đồng vì lý do gì?" Ông hỏi, giọng khô khan, đúng chất thủ tục.
"Chúng tôi có bằng chứng về một vụ giao dịch ngoài Hiến Chương cần được điều tra." Kỳ nói, giọng vững vàng hơn tôi tưởng, một sự thay đổi tôi nhận thấy rõ rệt ở anh kể từ ngày anh quyết định đồng hành cùng tôi.
Người nhân viên nhíu mày, đọc kỹ hơn lá đơn, rồi đóng một con dấu lên góc giấy.
"Đơn của hai người sẽ được xem xét trong vòng ba ngày." Ông nói, giọng vẫn giữ nguyên vẻ hành chính lạnh lùng. "Sẽ có thông báo gửi tới ký túc xá nếu được chấp thuận."
Chúng tôi cảm ơn, rời khỏi phòng hành chính, bước ra sân ngoài, nơi ánh nắng buổi sáng chiếu xuống ấm áp, một sự tương phản kỳ lạ với không khí căng thẳng, trang nghiêm vừa trải qua bên trong.
"Ba ngày." Tôi lặp lại, giọng vừa hồi hộp vừa lo lắng. "Không biết họ có chấp thuận không."
"Mình đã làm mọi thứ đúng thủ tục." Kỳ nắm tay tôi, siết chặt. "Còn lại là chờ đợi thôi."
Chúng tôi đứng đó một lúc, nhìn nhau, cả hai đều hiểu rõ đây là một bước không thể quay đầu lại, khác hẳn mọi hành động lén lút trước đây. Từ giờ, sự tồn tại của vấn đề này đã chính thức được ghi nhận trong hệ thống, không còn có thể giả vờ như chưa từng xảy ra.
Chúng tôi nắm tay nhau, bước đi về phía lớp học, mang theo trong lòng một sự hồi hộp mới, khác hẳn mọi nỗi lo âu quen thuộc trước đây, một sự hồi hộp pha lẫn hy vọng, dù mong manh, rằng có lẽ, lần này, mọi thứ sẽ khác đi.
Trên đường đi, chúng tôi ghé qua văn phòng Giám Thu, kể lại cho Cô Trinh nghe về lá đơn vừa nộp. Cô nghe xong, gật đầu, không nói nhiều, chỉ dặn dò chúng tôi cẩn thận trong những ngày chờ đợi, và tôi nhận ra trong ánh mắt cô một sự lo lắng thật sự dành cho cả hai chúng tôi, một tình cảm vượt xa khuôn khổ công việc thường ngày của cô.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 87 →