🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vài đêm sau, mưa nhẹ bắt đầu rơi, những giọt mưa đầu tiên báo hiệu Kỳ Mưa Dầm đang tới gần, một dấu hiệu thời tiết hiếm gặp trong giai đoạn giao mùa này. Tôi đang chuẩn bị đi ngủ thì có tiếng gõ cửa khẽ, khác thường vào giờ này.

Tôi mở cửa, ngạc nhiên thấy Cô Trinh đứng đó, áo khoác ướt vai vì mưa, một điều chưa từng xảy ra trước đây, cô chưa bao giờ tới tận ký túc xá nữ tìm tôi.

"Cô Trinh?" Tôi hỏi, giọng ngạc nhiên, vội mời cô vào, nhưng cô lắc đầu, chỉ đứng ở ngưỡng cửa, mắt liếc nhìn quanh hành lang cảnh giác.

"Tôi không ở lại lâu được." Cô nói, giọng gấp gáp hiếm thấy. Cô đưa cho tôi một tập giấy nhỏ, gói cẩn thận trong một lớp vải chống ướt. "Cầm lấy."

Tôi nhận lấy, tay run nhẹ. "Đây là gì ạ?"

"Không phải cuốn sổ gốc, tôi không lấy được nó." Cô Trinh giải thích nhanh. "Đây là bản sao một phần dữ liệu tôi âm thầm đối chiếu được qua công việc hành chính của mình, trong nhiều tuần qua. Đủ để chứng minh có gian lận trong cách bà ta ghi nhận số liệu, nhưng không đủ để chứng minh toàn bộ quy mô mạng lưới."

Tôi ôm chặt tập giấy vào ngực, cảm nhận trọng lượng của nó, không chỉ về mặt vật lý mà cả ý nghĩa nó mang theo.

"Cảm ơn cô, thật sự rất nhiều." Tôi nói, mắt cay xè.

"Đừng nói tôi đưa cái này." Cô Trinh nói, giọng vẫn gấp gáp, ánh mắt cảnh giác nhìn quanh một lần nữa. "Và đừng nghĩ nó đủ để thắng. Nó chỉ đủ để bắt đầu."

Nói xong, cô quay người rời đi ngay, bước nhanh vào màn mưa đang rơi ngày một dày hơn, bóng cô khuất dần trong bóng tối và làn mưa mờ ảo, để lại tôi đứng đó, ôm tập giấy trong tay, tim đập nhanh vì vừa xúc động vừa lo lắng.

Tôi đóng cửa lại, trở vào phòng, My đã tỉnh giấc vì tiếng động, ngồi dậy nhìn tôi với ánh mắt tò mò.

"Cô Trinh vừa đưa cho tao cái này." Tôi nói, đặt tập giấy lên bàn, ngồi xuống, tim vẫn còn đập loạn.

Chúng tôi cùng nhìn tập giấy dưới ánh đèn dầu nhỏ, một thứ vũ khí mong manh nhưng quý giá, không hoàn hảo, không đủ để thắng hoàn toàn, nhưng đủ để bắt đầu một điều gì đó lớn hơn nhiều so với những gì tôi từng dám hy vọng chỉ vài tuần trước, một khởi đầu cho một cuộc chiến mà tôi biết mình không còn có thể quay đầu lại được nữa.

My lật vài trang đầu, mắt sáng lên khi nhận ra những cột số quen thuộc từ chương trình Thẩm Định. "Để mai tao xem kỹ hơn, chắc phân tích được." Cô nói, giọng đã đầy quyết tâm nghề nghiệp, và tôi nhìn cô, cảm thấy biết ơn vì có những người bạn sẵn sàng dấn thân cùng mình vào một cuộc chiến không hề chắc chắn sẽ có kết cục tốt đẹp.

Hết Chương 85

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 86
← TrướcTiếp →