Tối hôm sau, Cô Trinh nhắn tôi một mảnh giấy nhỏ qua My, hẹn gặp tôi và Kỳ ở góc khuất sau Sảnh Guồng, một nơi kín đáo hơn văn phòng, tránh xa tầm mắt của những Giám Thu khác có thể tình cờ đi ngang.
Chúng tôi tới đúng giờ hẹn, trời đã tối hẳn, chỉ có ánh trăng mờ nhạt soi sáng khoảng sân nhỏ khuất sau bức tường đá của Sảnh Guồng. Cô Trinh đã đợi sẵn, dáng vẻ căng thẳng hơn hẳn mọi lần gặp trước.
"Tôi tìm được một manh mối khác." Cô nói, giọng thì thầm, dù xung quanh không một bóng người. "Về Bà Tuyết Lam."
Tôi và Kỳ trao đổi ánh mắt, cả hai đều tập trung lắng nghe.
"Nghe đồn bà ta có một cuốn sổ ghi nợ song song với hệ thống chính thức." Cô Trinh tiếp tục. "Ghi lại các hợp đồng ngoài luật, có dấu hiệu gian lận số liệu để che giấu quy mô thật của mạng lưới. Nếu cuốn sổ đó tồn tại thật, và nếu ai đó lấy được nó, có thể là bằng chứng đủ mạnh để buộc Hội đồng phải điều tra nghiêm túc."
"Cuốn sổ đó ở đâu?" Kỳ hỏi, giọng nghiêm túc.
"Tôi không có cách nào lấy được nó." Cô Trinh lắc đầu. "Nhưng tôi biết nó tồn tại, và tôi biết nó ở đâu trong tiệm, một tủ khoá nhỏ phía sau quầy, chỗ bà ta thường lấy ra những giấy tờ quan trọng nhất."
Tôi cảm nhận một sự phấn khích lẫn lo lắng dâng lên, một cơ hội mới mở ra, nhưng cũng đầy rủi ro. "Cô có thể giúp tụi em lấy nó không?"
Cô Trinh lắc đầu ngay lập tức. "Tôi đã giúp cô nhiều hơn những gì tôi nên làm rồi. Việc này, nếu các em muốn làm, phải tự mình quyết định và tự mình gánh chịu hậu quả. Tôi chỉ có thể cho các em biết nó tồn tại."
Tôi hiểu, và không trách cô, nhận ra đây chính xác là giới hạn vai trò cô đã tự đặt ra cho mình, một người thi hành trung thực, sẵn sàng hé lộ thông tin nhưng không trực tiếp phá luật thêm nữa.
Kỳ nắm tay tôi, ánh mắt quyết tâm. "Vậy mình sẽ tự tìm cách."
Cô Trinh nhìn cả hai, gật đầu, rồi quay người chuẩn bị rời đi. "Cẩn thận. Bà ta không phải người dễ đối phó, các em đã thấy rồi."
Bóng ba người đứng thành vòng nhỏ dưới ánh trăng dần tan ra khi Cô Trinh rời đi trước, để lại tôi và Kỳ đứng đó, trao đổi ánh mắt đầy quyết tâm, cảm nhận một kế hoạch mới đang dần hình thành, mơ hồ nhưng đầy hy vọng, giữa bóng tối tĩnh lặng của khoảng sân sau Sảnh Guồng.
"Mình sẽ cần thêm người giúp." Kỳ nói, giọng đã bắt đầu tính toán thực tế. "My giỏi số liệu, chắc sẽ giúp được nhiều." Tôi gật đầu, đồng ý, cảm nhận một sự phấn khích thận trọng dâng lên, lần đầu tiên sau nhiều tuần, tôi cảm thấy mình không còn hoàn toàn bất lực trước Bà Tuyết Lam nữa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 85 →