Vài ngày sau, trong lúc tiếp tục công việc part-time sắp xếp hồ sơ, tôi tình cờ chú ý tới một điều bất thường mà trước đây chưa từng để tâm: mọi hồ sơ Bảng Nợ trong kho lưu trữ đều có mã số riêng, được sắp xếp theo thứ tự nghiêm ngặt, không sót một ai, trừ một ô trống duy nhất trong danh sách tổng, một khoảng trống không có tên, không có mã số, nằm ở vị trí đầu tiên của toàn bộ hệ thống.
Tôi hỏi Cô Trinh về điều đó, dè dặt, không chắc liệu mình có đang chạm vào một điều cấm kỵ khác hay không.
"Cô để ý tới cái đó rồi à." Cô nói, giọng có phần thận trọng, liếc nhìn quanh phòng dù chỉ có hai người.
"Đó là của ai vậy cô?" Tôi hỏi, tò mò không kìm được.
Cô Trinh im lặng một lúc, rồi hạ giọng, gần như thì thầm.
"Có một người trong Học Viện không có mã số Bảng Nợ nào cả." Cô nói. "Tôi không biết nhiều hơn thế. Đó là một trong những điều tôi chưa bao giờ được phép biết đầy đủ, ngay cả với vị trí của tôi."
Tôi cảm nhận một sự tò mò mãnh liệt dâng lên, kết hợp với những manh mối rời rạc tôi đã từng nghe qua, về đặc quyền, về những người đứng ngoài hệ thống thu ký ức mà tất cả học sinh khác đều phải tuân theo.
"Có phải là..." tôi định hỏi thẳng một cái tên đang lởn vởn trong đầu, nhưng Cô Trinh giơ tay ngăn lại.
"Tôi không nói thêm được nữa." Cô nói, giọng dứt khoát. "Không phải vì tôi không muốn. Tôi thật sự không biết thêm."
Tôi gật đầu, tôn trọng giới hạn hiểu biết của chính cô, nhận ra rằng ngay cả những người ở vị trí thực thi luật lệ như Cô Trinh cũng chỉ được biết một phần rất nhỏ của bức tranh toàn cảnh, một hệ thống được thiết kế để giữ bí mật ngay cả với chính những người vận hành nó.
Chúng tôi tiếp tục công việc trong im lặng, nhưng trong đầu tôi, hạt giống nghi vấn về danh tính bí ẩn đứng ngoài mọi khoản thu vừa được gieo xuống, một mảnh ghép mới trong bức tranh lớn hơn tôi đang dần dần khám phá, một bức tranh mà tôi linh cảm sẽ còn dẫn tôi tới những sự thật lớn hơn nhiều so với những gì tôi từng tưởng tượng khi bắt đầu hành trình này.
Tối đó, tôi kể lại cho Kỳ và My nghe về ô trống bí ẩn trên Bảng Nợ, cả hai đều tỏ ra ngạc nhiên không kém. "Có khi nào đó là Viện trưởng không?" My đặt câu hỏi mà cả ba chúng tôi đều đang thầm nghĩ tới nhưng chưa ai dám nói thẳng ra, và câu hỏi đó treo lại giữa chúng tôi suốt phần còn lại của buổi tối, không ai tìm được câu trả lời chắc chắn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 84 →