Cô Trinh đứng dậy, đi tới cửa sổ nhỏ của văn phòng, nhìn ra ngoài một lúc lâu, lưng quay về phía tôi, một tư thế hiếm hoi bởi cô luôn tránh quay lưng ra bất cứ hướng nào có thể có người xuất hiện bất ngờ.
"Tôi không nhớ vì sao mình chọn học ở Vạn Chỉ." Cô nói, giọng xa xăm, không quay lại nhìn tôi. "Tôi không nhớ mình từng có ước mơ gì trước khi vào đây. Nhưng có một điều tôi vẫn cảm nhận được, dù không giải thích được nguồn gốc: một cảm giác phải bảo vệ những học sinh giỏi, những người còn cơ hội để không đi vào con đường như tôi."
Tôi im lặng, để cô tiếp tục, cảm nhận cô đang đấu tranh với chính mình, giữa nghĩa vụ nghề nghiệp đã ăn sâu và một tàn dư cảm xúc nào đó còn sót lại từ một quá khứ cô không còn nhớ được.
"Nếu tôi báo cáo, cô sẽ mất tất cả, kể cả phần đã trả cho Kỳ." Cô nói, quay lại nhìn tôi. "Nếu tôi không báo cáo, tôi đang vi phạm chính công việc mình đang làm, công việc duy nhất còn giữ tôi lại với một chút ý nghĩa trong cuộc sống trống rỗng này."
Cô ngồi xuống lại, cầm bút lên, mở một cuốn báo cáo định kỳ đang viết dở, và bắt đầu sửa lại vài dòng, động tác thành thục, cẩn trọng.
"Tôi sẽ không báo cáo." Cô nói, không ngẩng đầu lên, tay vẫn tiếp tục sửa những dòng chữ. "Tôi sẽ sắp xếp lại vài chi tiết trong báo cáo định kỳ này, để không có gì bất thường bị chú ý tới từ cấp trên."
Tôi nhìn cô làm việc, cảm nhận một sự biết ơn sâu sắc, nhưng cũng hiểu rõ rủi ro cô đang tự nguyện gánh lấy vì tôi.
"Cảm ơn cô." Tôi nói, giọng nghẹn ngào.
"Tôi không giúp cô vì tôi tin cô đúng." Cô nói, giọng lạnh lại một chút, như đang tự bảo vệ mình khỏi việc quá xúc động. "Tôi giúp vì tôi không nhớ nổi lý do gì đủ tốt để không giúp."
Câu nói đó, vừa lạnh vừa đau, khiến tôi lặng người. Đó chính là bản chất của Cô Trinh, một người đã mất đi phần lớn khả năng lý giải cảm xúc của chính mình, nhưng vẫn còn giữ được một tàn dư nào đó thúc đẩy cô hành động đúng, dù không thể gọi tên được lý do.
Tôi đứng dậy, cúi đầu cảm ơn cô một lần nữa, rồi rời khỏi văn phòng, mang theo trong lòng một sự biết ơn lẫn một nỗi lo mới, lo cho chính Cô Trinh, người vừa tự nguyện đặt mình vào rủi ro chỉ vì một cảm giác cô không hiểu rõ nguồn gốc, một sự hy sinh thầm lặng mà có lẽ chính cô cũng không hoàn toàn hiểu vì sao mình lại chọn làm vậy.
Trên đường về, tôi kể lại cho Kỳ nghe toàn bộ cuộc trò chuyện, và anh im lặng hồi lâu trước khi lên tiếng, giọng đầy suy tư. "Có lẽ đó là điều duy nhất còn sót lại thật sự là của riêng cô ấy, sau tất cả những gì hệ thống đã lấy đi." Tôi gật đầu, nghĩ rằng có lẽ anh nói đúng, và điều đó khiến hành động của Cô Trinh càng trở nên quý giá hơn trong mắt tôi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 83 →