🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vài ngày sau, khi mọi thứ giữa tôi và Kỳ đã tạm ổn định hơn, tôi quyết định tìm tới Cô Trinh, nhớ lại lời đề nghị bối rối của cô hôm nào ngoài sân sớm. Tôi tới văn phòng Giám Thu vào giờ không phải ca làm việc part-time thường lệ, chỉ để nói chuyện, không phải để làm việc.

Cô Trinh có vẻ bất ngờ khi thấy tôi, nhưng vẫn mời tôi vào, đóng cửa lại cẩn thận, một cử chỉ khác thường so với thói quen luôn để cửa mở của cô.

"Có chuyện gì vậy?" Cô hỏi, ngồi xuống, tư thế vẫn quen thuộc quay mặt ra cửa.

Tôi hít một hơi sâu, quyết định liều lĩnh tin tưởng cô, nhớ lại lời đề nghị của cô hôm trước, và bắt đầu kể, không phải toàn bộ chi tiết như đã kể cho Kỳ và My, nhưng đủ để cô hiểu bản chất vấn đề: hợp đồng với Bà Tuyết Lam, nỗi lo về Kỳ, sự bế tắc sau cuộc đối đầu thất bại.

Cô Trinh nghe, không ngắt lời, gương mặt dần trở nên nghiêm trọng hơn, tay không còn đếm ngón như thói quen thường thấy, một dấu hiệu cho thấy cô đang thật sự bị lay động.

Khi tôi kể xong, một khoảng lặng dài bao trùm căn phòng. Cô Trinh ngồi im, nhìn xuống bàn, suy nghĩ lung.

"Cô biết tôi có thể báo cáo việc này ngay bây giờ, đúng không?" Cô nói cuối cùng, giọng không phải đe doạ, mà là một câu hỏi thật, một sự cân nhắc công khai trước mặt tôi.

Tôi im lặng, không biết trả lời sao, vì đúng vậy, cô hoàn toàn có quyền và có nghĩa vụ báo cáo một vụ giao dịch ngoài luật như thế này. Tôi đã liều lĩnh đặt cược vào lòng tin của mình dành cho cô, mà không có gì đảm bảo cô sẽ chọn đứng về phía tôi.

"Em biết ạ." Tôi nói, giọng nhỏ. "Nhưng em vẫn muốn nói cho cô nghe, vì em tin cô."

Cô Trinh nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, một sự đấu tranh nội tâm rõ ràng hiện lên trên gương mặt vốn luôn giữ vẻ bình thản, hành chính. Tôi ngồi đó, chờ đợi, tim đập nhanh, không biết mình vừa đặt cược đúng hay sai với quyết định liều lĩnh này.

Ngoài cửa sổ văn phòng, ánh chiều muộn nhuộm vàng những mái ngói xám của Sảnh Guồng, và tiếng học sinh tan lớp vọng lại xa xa, một sự tương phản kỳ lạ giữa nhịp sống bình thường bên ngoài và bầu không khí căng thẳng nghẹt thở bên trong căn phòng nhỏ này, nơi số phận của cả tôi lẫn Cô Trinh đang treo lơ lửng trên quyết định sắp tới của cô.

Hết Chương 81

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 82
← TrướcTiếp →