Tối đó, Kỳ đề nghị mời My tới cùng ăn tối, nói rằng nếu chúng tôi thật sự muốn đối mặt cùng nhau, có lẽ nên bắt đầu bằng việc không giữ bí mật với người bạn thân nhất luôn đứng về phía tôi suốt bao lâu nay.
Tôi nhắn tin cho My, và cô tới ngay, mang theo vẻ mặt tò mò xen lẫn lo lắng, chưa biết chuyện gì đang chờ đợi mình.
Chúng tôi ngồi quây quần trong phòng ký túc, một mâm cơm đơn giản My góp thêm vài món từ căng-tin, và tôi bắt đầu kể, lần này không phải kể riêng cho Kỳ, mà kể cho cả My nghe, dù tôi chọn giữ lại một phần chi tiết, không kể trọn vẹn tuyệt đối như đã kể cho Kỳ, chỉ đủ để My hiểu bản chất vấn đề mà không cần biết từng con số cụ thể.
My nghe, im lặng, gương mặt dần chuyển từ ngạc nhiên sang một sự thấu hiểu sâu sắc, không hề tỏ ra giận dữ vì bị giấu giếm suốt thời gian qua, chỉ có một sự đồng cảm chân thành.
"Vậy đó là lý do mày cứ lơ đãng, cứ trốn tránh câu hỏi của tao suốt mấy tháng nay." My nói, giọng nhẹ nhàng, không trách móc. "Tao cứ nghĩ mày giận tao chuyện gì đó."
"Không, không phải vậy." Tôi lắc đầu, nắm lấy tay cô. "Tao xin lỗi vì đã để mày lo lắng không cần thiết."
"Không sao." My mỉm cười, một nụ cười ấm áp thật lòng. "Tao chỉ mừng vì cuối cùng cũng biết được sự thật, dù nó nặng nề hơn tao tưởng nhiều."
Kỳ ngồi cạnh tôi, tay khẽ chạm lưng tôi, một cử chỉ ủng hộ thầm lặng, và không khí trong phòng, dù vẫn còn nặng nề vì trọng lượng của sự thật vừa được chia sẻ, cũng mang theo một sự nhẹ nhõm mới mẻ, một cảm giác không còn đơn độc.
"Vậy giờ ba đứa mình tính sao?" My hỏi, giọng đã trở lại phần nào sự thực tế thường thấy ở cô, ánh mắt sáng lên với ý chí muốn giúp đỡ.
Câu hỏi đó, đơn giản nhưng đầy sức nặng, biến "vấn đề của Nhiên" thành "vấn đề của cả nhóm", một sự chuyển đổi tôi chưa từng dám mơ tới khi còn một mình gánh chịu bí mật này. Tôi nhìn My, nhìn Kỳ, cảm nhận một tia hy vọng nhỏ nhoi nhưng thật sự đang nhen nhóm, không phải hy vọng rằng mọi thứ sẽ dễ dàng, mà hy vọng rằng, từ giờ trở đi, tôi sẽ không còn phải đối mặt với bất cứ điều gì một mình nữa.
"Tao chưa biết." Tôi nói thật lòng. "Nhưng cảm ơn cả hai, vì đã ở đây."
Bữa cơm tiếp tục trong không khí nhẹ nhõm hơn hẳn lúc đầu, cả ba dần chuyển sang những câu chuyện nhẹ nhàng khác, xen kẽ những khoảng lặng suy tư, và khi My cuối cùng đứng dậy ra về, cô ôm tôi một cái thật chặt trước khi rời phòng, không nói thêm gì, chỉ để cái ôm ấy nói thay mọi lời cam kết chưa kịp thành lời.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 81 →