🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chiều tối, chúng tôi quay lại phòng Kỳ, ngồi cùng nhau lần đầu tiên kể từ buổi sáng thú nhận, không khí đã khác hẳn, không còn căng thẳng ngột ngạt như lúc tôi mới kể ra sự thật, nhưng vẫn còn đó một sự dè dặt mới mẻ giữa hai người.

Kỳ pha trà, đưa cho tôi một tách, ngồi xuống đối diện, ánh mắt nghiêm túc nhưng không còn hoang mang như buổi sáng.

"Em nói em đã cố huỷ hợp đồng, nhưng thất bại." Anh nói, mở đầu cuộc trò chuyện. "Bà Tuyết Lam không đồng ý."

"Đúng vậy." Tôi gật đầu, ngạc nhiên vì anh nhắc lại chi tiết đó, nghĩ có lẽ anh sẽ tránh né chủ đề này thêm một thời gian nữa.

"Anh nghĩ..." Kỳ ngập ngừng, rồi tiếp tục, giọng chắc chắn hơn dự đoán của tôi. "Anh nghĩ mình không nên để em một mình đối mặt với chuyện này nữa. Dù có chuyện gì xảy ra tiếp theo."

Tôi nhìn anh, không chắc mình nghe đúng hay không. "Ý anh là...?"

"Ý anh là, nếu anh sắp mất em khỏi đầu anh dù thế nào đi nữa," Kỳ nói, giọng run nhưng kiên định, "ít nhất để anh mất em trong lúc đang cố gắng cùng em, không phải trong lúc bị giấu."

Câu nói đó khiến tim tôi thắt lại, một cảm xúc phức tạp giữa niềm hạnh phúc bất ngờ và nỗi đau vẫn còn đó. Đây không phải một sự tha thứ hoàn toàn, tôi hiểu rõ, mà là một quyết định có ý thức của anh, chọn đối diện cùng nhau thay vì để tôi tiếp tục cô đơn trong cuộc chiến này.

"Em không biết mình xứng đáng với điều đó không." Tôi nói, mắt cay xè.

"Không phải chuyện xứng đáng." Kỳ nắm lấy tay tôi, xiết chặt. "Là chuyện mình chọn làm gì tiếp theo. Anh không thể thay đổi những gì đã xảy ra. Nhưng anh có thể chọn không để em một mình từ giờ trở đi."

Tôi gật đầu, nước mắt rơi, lần đầu tiên kể từ khi thú nhận, không phải vì đau khổ, mà vì một cảm giác nhẹ nhõm mãnh liệt, một gánh nặng tôi đã âm thầm vác một mình suốt hai năm giờ đây, dù chưa được giải quyết, ít nhất đã được chia sẻ.

Chúng tôi ngồi bên nhau, tay nắm chặt tay, không nói thêm gì nhiều, chỉ để sự hiện diện của nhau khẳng định một điều mới mẻ: từ đây, bất cứ điều gì xảy ra, chúng tôi sẽ đối mặt cùng nhau, không phải một người đơn độc gánh vác trong khi người kia bị giữ trong bóng tối.

Ngọn đèn dầu trên bàn cháy đều, ánh sáng ấm áp phủ lên cả hai, và ngoài cửa sổ, tiếng côn trùng đêm bắt đầu rả rích, một âm thanh quen thuộc báo hiệu một ngày nữa sắp qua đi, khép lại một trong những ngày dài và nặng nề nhất trong suốt bốn năm học của cả hai, nhưng cũng là một ngày, dù đau đớn, đã mở ra một chương mới cho mối quan hệ của chúng tôi.

Hết Chương 79

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 80
← TrướcTiếp →