Trưa hôm đó, chúng tôi ra ngoài, đi lang thang không định hướng quanh khuôn viên Học Viện, không ai đề nghị đi đâu cụ thể, chỉ để đôi chân dẫn dắt, một cách để cả hai tránh phải đối diện trực tiếp trong một không gian kín, để có chỗ cho những khoảng lặng cần thiết giữa các câu nói.
"Em cố trả lời câu hỏi của anh sáng nay." Tôi nói, khi cả hai đi ngang qua khu vườn nhỏ sau dãy nhà học. "Về việc ranh giới giữa ký ức thật và ký ức được nhắc lại."
Kỳ quay sang nhìn tôi, chờ đợi.
"Em nghĩ... có lẽ không có ranh giới rõ ràng nào cả." Tôi nói, cố diễn đạt một suy nghĩ tôi chưa từng dám nói thành lời trước đây, ngay cả với chính mình. "Kể cả với ký ức của em. Mỗi lần em kể lại một chuyện, nó cũng thay đổi một chút, được tô vẽ thêm, được nhấn mạnh khác đi. Không có ký ức nào là 'nguyên bản' hoàn toàn cả, kể cả khi không ai chạm vào nó."
"Vậy làm sao biết cái gì là thật?" Kỳ hỏi, giọng vẫn còn bối rối.
"Có lẽ không phải chuyện thật hay giả." Tôi nói chậm rãi. "Mà là chuyện nó có ý nghĩa gì với mình ngay lúc này. Ký ức của anh về em, dù được nhắc lại hay không, vẫn khiến anh cảm thấy yêu em ngay lúc này. Điều đó có giả không?"
Kỳ im lặng, suy nghĩ về điều đó, bước chân chậm lại. Đây là lần đầu tiên, giữa tất cả những câu hỏi triết học nặng nề, cơ chế thế giới, luật lệ Học Viện, chúng tôi thật sự nói với nhau về ý nghĩa sâu xa nhất của những gì đang xảy ra, không phải chỉ là sự kiện, mà là bản chất của chính tình yêu và ký ức.
"Anh không biết nữa." Kỳ nói cuối cùng, dừng bước hẳn, quay sang nhìn thẳng vào tôi. "Nhưng anh biết cảm giác đứng cạnh em bây giờ là thật."
Câu nói đó không phải một sự tha thứ hoàn toàn, tôi hiểu rõ điều đó, chỉ là một sự thật nhỏ anh nắm bắt được giữa cơn bão những nghi ngờ và tổn thương. Nhưng với tôi, lúc này, đó đã là nhiều hơn tôi dám hy vọng.
Chúng tôi tiếp tục đi, không nắm tay nhau như thường lệ, nhưng cũng không giữ khoảng cách quá xa, một trạng thái lấp lửng giữa tổn thương và gắn kết, giữa quá khứ đã bị phá vỡ và một tương lai chưa được định hình lại, và tôi biết, con đường phía trước sẽ còn dài, còn nhiều cuộc trò chuyện khó khăn hơn nữa, nhưng ít nhất, chúng tôi vẫn đang đi cùng nhau, dù chậm rãi, dù không chắc chắn.
Đi hết khu vườn, chúng tôi ra tới con đường lớn dẫn về khu lớp học, tiếng chuông báo giờ vào lớp vang lên từ xa, và cả hai đứng lại một chút, nhìn nhau, không ai vội vã bước tiếp ngay, như muốn kéo dài thêm một chút khoảnh khắc mong manh vừa tìm lại được giữa hai người.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 79 →