Vài phút sau, khi ánh nắng đã lan rộng hơn khắp căn phòng, Kỳ đứng dậy, đi đi lại lại vài bước, một cử chỉ bồn chồn tôi hiếm khi thấy ở anh, rồi cuối cùng dừng lại, quay sang nhìn tôi.
"Anh không biết phải cảm thấy thế nào." Anh nói, giọng vẫn còn run. "Anh nên giận em, đúng không? Em đã giấu anh chuyện này suốt hai năm."
"Đúng, anh có quyền giận em." Tôi đáp, không né tránh.
"Nhưng anh không thấy giận, không hẳn." Kỳ nói, giọng đầy bối rối, như đang tự khám phá cảm xúc chính mình cùng lúc với việc nói ra. "Anh thấy... anh không biết diễn tả sao. Có lẽ vì anh cũng không còn đủ ký ức để biết cảm giác 'trước khi biết chuyện này' là gì nữa."
Tôi im lặng, nhận ra ngay đây chính xác là điều bible mục về tính cách Kỳ đã cảnh báo trong lòng tôi từ lâu: anh đang mất dần khả năng giữ cảm xúc rành mạch, và giờ đây, ngay cả phản ứng trước một sự phản bội, cũng bị pha loãng bởi chính căn bệnh đang gặm nhấm anh từng ngày.
"Vậy... những lần anh nói 'anh nhớ mà'..." Kỳ tiếp tục, giọng chậm lại, như đang cố ráp nối các mảnh suy nghĩ. "Anh nhớ cái gì? Ký ức thật của anh, hay ký ức em vừa mới nhắc lại cho anh nghe hôm trước?"
Câu hỏi đó đâm thẳng vào tôi, sắc bén hơn bất cứ lời trách móc nào anh có thể nói ra. Tôi không có câu trả lời ngay, vì chính tôi cũng không biết ranh giới đó nằm ở đâu, không chỉ với ký ức của anh, mà cả với ký ức của chính mình.
"Em không biết." Tôi nói, giọng nghẹn lại. "Em thật sự không biết, Kỳ à."
Kỳ gật đầu, không trách móc thêm, chỉ đứng đó quay mặt về phía khung cửa sổ, hai tay chống lên bậu cửa, như đang cố tưởng tượng một phiên bản của chính mình mà anh không còn nhớ được nữa, một phiên bản chưa từng bị chạm vào bởi hợp đồng của tôi, chưa từng bị nhắc lại bởi những nghi thức Tiếp Ức âm thầm.
"Anh cần thời gian." Anh nói cuối cùng, giọng mệt mỏi. "Không phải để giận em. Chỉ để... hiểu xem mình đang đứng ở đâu trong tất cả chuyện này."
Tôi gật đầu, đứng dậy, không ép anh nói thêm, dù trong lòng đau đớn khi thấy khoảng cách giữa chúng tôi giờ đây không còn là một bí mật bị giấu kín, mà là một câu hỏi triết học nặng nề mà cả hai đều chưa có câu trả lời.
Tôi bước ra cửa, tay đặt lên nắm cửa gỗ đã sờn, dừng lại một chút, nửa muốn quay lại nói thêm điều gì đó, nửa hiểu rằng lúc này im lặng rời đi mới là điều đúng đắn nhất tôi có thể làm cho anh. Tôi bước ra ngoài, khép cửa nhẹ nhàng, để lại Kỳ một mình với những suy nghĩ ngổn ngang của riêng anh.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 78 →